Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 1:




Năm Cảnh Nguyên thứ ba, mùa hoa đào hoa mận đua nhau khoe sắc, trong Thịnh Kinh đô thành, nhà Thái Thường Tự Khanh Ôn gia từ trên xuống dưới tràn ngập bầu không khí vui sướng.

Hôm nay là ngày đại hôn của con trai thứ Ôn gia, giờ phút này tân nương đã được nghênh vào phủ.

Trong sảnh vô cùng náo nhiệt, hai bên chen chúc người đến xem lễ.

Thẩm thị ngồi trên vị trí chủ nhìn tiểu nhi tử vẻ mặt vui mừng, mặt mày của bà ta cũng thả lỏng đôi chút, tảng đá cuối cùng trong lòng rốt cuộc rơi xuống.

Tùy theo một tiếng "Đưa vào động phòng", khóe môi Thẩm thị cong lên, nhìn theo con trai con dâu rời đi, trước mắt bà ta không còn gì che chắn, một cô nương trẻ tuổi mặt tròn trắng trẻo xinh xắn đập vào mắt."

Diệp Giờ trả giúp Đào Chi lời, Ôn lau: "mặt dần.""Di lợi thật hại nương. con Ôn hai đều do phí ăn hay ràng tử nữ cả đích, gia nữ nhi ra thiếp nhi hơi vỡ ngộ thị biệt nhiều năm, của là Nhưng, thị đều trưởng có ra mặc đãi con,chỉ phủ chủ Thẩm nam cô chi vô trong con lòng có trừ, đều bỏ thiếp luận là ai sinh, sinh Thẩm khác vợ, của quên nương được nữ lên lên bốn chưa, rõ từng khác trừ do vợ ba học cả.

Lễ người lên thì nhậm nhiều lớn ra, nhậm tam ra Ôn đời dưới đến, hai có đậu gối chức đồ từng Khanh tử hạng phẩm đích tổ, đại tộc Nam chức mới Tiến quan cũng cao hiện, năm tiền phụ thứ Ôn Thái từ có Bộ ở vào ngôi Sĩ Thường, vua Giang tiên gia Tự một. không làm chức vào cao thưởng Tư trong lại, Mã rất Binh quan thức nhưng Người được quan trên tuy còn."

Di trịa nào ngáp khuôn đồng thức mắt trong thấy, nhẹ tròn xoe Ôn hạnh vào mơ mặt bỗng lúc qua nhìn tỉnh Diệp, gương luôn trí: "hỏi khỏe màng mắt dậy nương tròn? viện Tân đi mềm, chiếc hơn quen Diệp thứ nàng dù một mại chính phải, hôm sớm cửa phải kính ngủ giờ, thìn canh nay sau Ôn tiểu xuất Mão đầu rời nương giường là giờ cũng thì trà cô hôm giờ vào khỏi đến. tới nói Cô eo với đang một đầu bé cao nương cười nàng ấy cúi chưa. trước vào thấy đó liền vẻ thị di Thẩm nhớ hôm sướng nương cô hững ta Thẩm thị sang từ Thường mặt sân lóc khóc, kể nương mấy vui hờ của nhìn chuyển lại lể bà. trẻ của Một bên không nào miệng món nương vào, ăn cô vặt nhét biết mấp máy lại gò là má lén. thì đá mất tảng nữa này quên Suýt.

Thường Thẩm di Diệp thấy nhìn sinh sảnh do cô nương Tứ Người thị Ôn nương, là trong. gia tính Thẩm có Ôn hiện của chút tình làm, thậm chủ không chí giờ hiền, quá khắc thị lành nghiệt mẫu.

Tỳ kịp Diệp đến thời nương nữ vào rửa hầu đồng rồi hỏi mặt Di đã, thời hạ lần: "Chỉ Ôn phòng Đào súc mấy miệng nói." Ôn Diệp khẽ thở dài: "Ta thì dậy không nổi."

Đào Chi nghe vậy cười khẽ nói: "Rõ ràng là cô nương dậy muộn, sân khác đều đã sớm có động tĩnh."

Tính tình của Đào Chi hoạt bát hơn Vân Chi, khi ở trước mặt Ôn Diệp luôn là có gì nói đó mà không hề kiêng dè Ôn Diệp súc miệng xong lại ngồi xuống ghế gỗ có lót đệm, mắt nhìn gương đồng, nhủ thầm thảo nào người thời xưa sống không thọ, mỗi ngày trời chưa sáng đã phải thức dậy, sống lâu được mới kỳ lạ.

Ôn Diệp ở hiện đại bởi vì tăng ca mà hoa mắt, tâm mệt nhìn nhầm đèn đỏ thành đèn xanh, vì thế mà băng qua đường bị xe đụng mất mạng, nàng sống lại một đời, cho nên đặc biệt quý trọng sinh mệnh.

Ôn Diệp xuyên vào từ bụng mẹ, lúc nàng ở trong bụng của Thường thị bằng vào nội dung nói chuyện mỗi ngày của người xung quanh tổng kết ra một số thông tin quan trọng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.