Ôn Diệp thì thầm bên tai nàng ấy một câu.
Từ Ngọc Tuyên theo sát lại gần, cố gắng mở to hai mắt muốn nghe, Ôn Diệp một tay che hai lỗ tai cậu bé.
Liễu Nha nghe xong, thần sắc quái dị, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại trên mặt Ôn Diệp và Từ Ngọc Tuyên.
Đồng thời có chút do dự nói: "Người thật muốn làm như vậy sao?" Ôn Diệp lời ít ý nhiều: "Một lần vất vả suốt đời nhàn nhã" Liễu Nha đành phải tuân lệnh, mang tâm tình phức tạp ra khỏi Tây viện.
Diệp nói Ôn thật sự." gần trong Nguyệt Gia vào xuống đại ngồi, sảnh bước, Từ đến." nghĩ cười gì lang Ôn, Từ nói Tuyên Ngọc điều nhiên chân, nàng thoáng Đúng Diệp đó tới quân rồi: "thật đột, nhìn qua." về vậy Còn nhíu, mày sao không tra tư nghe: "mà Ôn hỏi Diệp thì?" đối lời, Tuyên xong không nhìn vừa hắn mắt là diện mắt, Từ vẻ gì có Ngọc Dứt ở liếc khóc trong.." làm Gia thế: "lại Nguyệt Từ sao Vì?" cửa thị phu vậy tới tránh Như thể nhân nàng khỏi người mà những hết muốn như thảy lang theo đi có."Không phải thương bị nói sao?
Nguyệt không thừa trong, ở thời đi ở truyền làm quyền tiện Quốc quý ra công tình Hai của, gia phủ đại khóc của, toàn đầu tìm khắp giờ vào sợ Quốc công phủ bộ cẩn, nhân chuyện phu không Gia Ôn Giang nhất thận thê tử quá sau tử, Ôn Quốc xông cầu bị đà Từ thị động phu phủ tam nhân kích công canh dịp công thị giới thương." "bất kỳ xương, thêm hầm cay, Thanh đạm mà nào canh vị không. cất viện môi Nguyệt vào, Từ bước Gia mím. thấy hắn vì vừng mùi Bởi ngửi.. là hắn của Hình Người chủ văn nói biết sự cho này chuyện bộ. so mình kia như mạng cảm đồ trai nhân lớn Diệp thấy đại tiền để, càng ta Ôn con có ông ý con mạng, nhưng để Vị Giang nỡ sống vậy trai hơn với không của một mất của lẽ." Gia Từ Nguyệt: ". ở trở Đào vàng tới đã nhở Diệp ý về ngoài Ôn vội, chú Vẫn Chi Từ là cửa: "nhân Gia, nhắc Nguyệt Phu lang quân.." vẫn Gia thông nhíu đầu và, lão nghe, thư báo: "một Văn Vậy Từ sự Tưởng cho chủ Nguyệt mày tiếng ta vậy thượng gật phiền." sự định nhất Nhất: "Văn định nói chủ. dừng quan viện ngay, cả lại phục thay tây tiếp kịp trực, chưa ở hồi cũng tới viện, ngoài Sau phủ đi khi chính lại cửa." Gia Từ Nguyệt: ". lời trong Từ nói nhìn trước, đến cửa đại sưa hồi sảnh sảnh con Đi ăn nên trên Nguyệt nương đang nồi Gia bàn ăn, đại say lâu không hai lẩu." đầu nhắc quân là được thấy Nguyệt, Diệp Lang nghe nói nói nhìn cũng qua, Gia: "sự thật ngẩng nhở Ôn Từ?"
Gia nói Nguyệt nói xác đúng Về, một: "im công, lát đích Từ, nàng không lặng dối." qua cái gì trong không nước nóng nói thoáng miệng khóe vì Gia bởi mà nhìn nàng, nữa nổi biết Nguyệt bọt lần một lại Từ nên.
Cuối thì ăn nên lại: "nóng cùng nói Đã, một đạm trong thanh bị câu.."
Ôn đương phiền vào nhiên thời: một lời Diệp ta trả dính, nghỉ phải cửa gian đóng vết muốn nhiên toái thản ngơi của thương Không." nói rồi viện cùng Đúng ấy mà thôi để nghỉ miếng: "trong Diệp lát ta là ngoài ăn ngồi chòi nhưng, ra đã thịt gia phu cuối chén chỉ vào đại trong mát bảo Ôn mời, rồi Giang bà ngoài một tây." trở Gia trực về công không ngựa, Từ ngồi xe Phủ Nguyệt cưỡi tiếp Quốc ngựa. trách Gia tới chứ Diệp, tự không nghĩ sẽ đột Ôn trương: "nhiên Từ Lang nói nhìn đây quân chủ tiện ta Nguyệt?
Nàng đúng làm. bộ Khi sự mới Hình đại Nguyệt, ra Hình Gia bộ đi tình lao tới trong Từ truyền từ. phải Ừ khóe chỉ miệng Ôn, chỉ: "Diệp, nói không. công tử, thê vị thể ngăn chọc Hơn phủ cam đại, kia mà con Quốc nữa một đứa không cản tới diện sao thể không Giang Giang cần mặt lòng nhân trai vì nếu làm ra có thị. ngày ở chủ thượng tình Có đại: "hồi hình tình Từ xem ra, đừng thư thâm xin nghỉ còn nói nửa Văn, phủ ngại đây nhân sự lão sao?"
Nàng quay đầu lại, nói với Từ Nguyệt Gia: "Ta nhớ ngươi nói đầu xuân sẽ mời lão sư vỡ lòng cho Tuyên nhi, đúng không?"
Từ Nguyệt Gia: "Đúng là có kế hoạch như vậy."
Ôn Diệp nghiêm túc đề nghị: "Vậy lang quân phải tìm cho kỹ, tuy chỉ là vỡ lòng, nhưng cũng không được qua loa."
Từ Nguyệt Gia nghe nàng nói, trên mặt lộ ra một tia dò hỏi cùng nghi hoặc.
Mặc dù rất nhẹ.
