Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 108:




Bởi vậy nàng gật đầu thừa nhận: "Nương thích, nhưng những thứ này là của Tuyên nhi."

Từ Ngọc Tuyên cho rằng Ôn Diệp không cần, vậy cậu bé không được ngồi xích đu, nhất thời liền nóng nảy: "Cho nương, nương muốn!"

Cuối cùng, lại bổ sung một câu: "Tuyên nhi không cần!"

Ôn Diệp vốn là muốn lừa Từ Ngọc Tuyên.. đưa chơi thôi ỷ ở ngoài ngực chỉ bị trẻ muốn cậu, lát không có Từ trước ngắn trung như Diệp vẫn nửa nước, chân thể nhỏ: "cũng, chơi Ôn nàng ôm-" Ngọc ở bé đạp hô còn cái hộp càng vẫn nửa, con Nương: "hai không con ngừng, vậy kẹp Tuyên lừa miệng gạt là một vào Cái."

Ôn ôm phòng nữa không, để nhỏ vào nghe chân cũng đôi, Từ Tuyên phận an Diệp vừa đạp Ngọc.

Tuy hạn, thời tử tình mẫu ấy có giới gian nhiên."

Diệp cho ngoan chuẩn tức cũng bò xuống ngoãn lập cậu vào bị Ngọc, Tuyên nằm Ôn Từ chỗ. nghiêm đành đi dò người Vân Vì túc thế với giao, lại Ôn cho dặn Chi Diệp, gấm hộp xoay đó: "lòng thứ trước nó Cất những không cùng khép.."

Tuyên tiểu nói ma đầu Từ Ngọc hài thời: "mĩm" Diệp Được lại "cởi", quay mép chỉ cũng Tuyên nhất sáng đồ ma bảo Kỷ Dạ Từ cởi ở giường mắt, y y Ôn xiêm tẩm Ngọc cho Ánh nhi mũm ngồi còn ngời." gật Ngọc Tuyên đầu Từ. rồi Gió nổi." ở Tây để phòng Diệp Ngọc thì cạnh ở ở qua, ma Kỷ muốn ôm là ma Bên, bé lại cậu Tuyên ha kiến: "có con Từ ý đó không Vậy viện của Ôn. ngồi lên đùi bay Ôn Mau lập: "ôm Diệp hào nói con, tức nương phóng sẽ nương! phòng một gần Tuyên Diệp Ôn tay nửa ôm đu trong, ôm dậy dây vào liền Ngọc giờ Từ người đứng.

Cũng ta lát không một phải: "Diệp trầm con phải lời, được Ôn nghe tư nhưng không." Diệp có còn khác Từ thể thường, nhìn tuy nhưng nhỏ Tuyên Ngọc nụ tuổi ra rất của cười Ôn.."Nương! nói lên vào Diệp Mau với vén chăn: "Ôn nằm cậu đi. ta sao Muốn bé ngủ Diệp này cùng cậu nghĩ ra Ôn có của, nói: "thể cũng suy ý lúc? thèm ngồi đang vẻ cầm Tuyên đưa về, xích nàng mắt ra Từ thuồng Ngọc đu lộ vội đã, thấy Diệp Ôn nhìn phía. đã thói ma trung ma bên một, lại ở theo nhìn ngày quen dừng nửa giữa không, tay Kỷ quên vươn thu ở. tiểu thị nàng chỗ khái là, Tuyên Lục dùng tử ở ở hài trong đại phủ Từ muốn không bữa Ngọc."

Tuyên vội cũng nói muốn nhi: "Ngọc Tuyên vàng Từ!" hộp làm Chi không vẻ, sao mặt cầm biết Vân gấm. chút mặt Chỉ vọng là có thất vẻ."rồi Được cười được, rồi nữa ta không con. cho, đồng cuộc bạc Ữm vui nàng vui phải Ngọc sống chọc mấy, Tuyên trêu muốn Từ vẻ.

Bởi cậu cũng rất thích bé vậy. rất Nàng hạnh phúc. bao liền không lâu Nhưng tiếp, qua tục cũng. tượng ngày khi lên sẽ hận, hôm có hối nghĩ lai cảnh lớn Chờ lại cậu lẽ nay tương. đứa bé xích hai cần vịn kia, cái trong Ôn một cũng tay, lòng đạp Diệp tay đẩy tỳ, không đu nữ chân ôm, cậu cười dây liền dùng bé. không môi tiếng Ôn cười bé nhìn liếc, bĩu Diệp ra đứa khỏi.

Gần liền Chi đến Đào, còn bảo bữa cơm trưa bày không, Diệp thấy gì giờ đi việc Ôn. cho trước Ôn Diệp Ngươi quay, nói coi với Kỷ ma cậu ma: "chăn trông đầu đắp. thật đúng tiền Phu tiểu là lừa nhân tử công." Diệp cười Ôn nén." không bám cậu Ngọc buông, tác giờ thuần Ôn Diệp bé, rất lắc Tuyên thục đầu này động Từ hiện chân." không trên ôm để Từ ngồi, chỉ để mình bé Diệp Ôn Tuyên cậu ngồi một người lay xích khả, có nhỏ thể cho năng động còn Ngọc đùi có đu trên. cũng quá cảm Không giác nhỏ, hộp heo không vàng Ngọc có lớn có Tuyên Từ. nào cảm cũng, Còn lạnh thế chơi nữa. được sự nhận tình mình cậu nương nhiệt cảm Nhưng từ. rồi Diệp uống cho nê trưa, trưa ăn nói nghỉ Nương Ôn, Mãi muốn: "bữa no liền sau đến.. nhỏ một lận đó hứng, vàng cao Ôn Diệp heo cũng hộp. heo làm vừa Tuyên là lại nghĩ nhiều tới một điều cho lòng này tay hộp, Không vàng Ngọc Từ đành ít nàng có ra không nhỏ chút..

Sau đó đi đến gian bên cạnh rửa mặt rồi đi ra."

Kỷ ma ma vẫn canh giữ, Ôn Diệp nhìn bà ấy một cái, vén màn lên, duỗi dài đôi chân dài rồi leo lên thành giường.

Sau đó nói: "Ngươi đi ra ngoài đi, để Đào Chi vào thay ngươi." Kỷ ma ma ngước mắt lên trong chớp mắt, cuối cùng đáp: "Vâng."

Ôn Diệp không quan tâm trong lòng bà ấy đang nghĩ gì, nàng không thích có người nhìn nàng ngủ từ bên ngoài, nhưng bây giờ nàng đang giữ một đứa trẻ quý giá, trong phòng vẫn phải để lại một người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.