Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 115:




"Đại cô thái thái?" Ôn Diệp nhớ ra, là cô của Từ Nguyệt Gia.

Lúc trước nàng hình như đã từng nghe Lục thị đề cập qua, nói đại cô mẫu của Từ Nguyệt Gia năm nay phải hồi kinh mừng năm mới, nhưng không nghĩ sẽ trùng hợp như vậy, lúc nàng tới thôn trang, người đã đến phủ.

Vân Chi nói: "Chỉ sợ chuyện phu nhân muốn ở lại thôn trang mấy ngày không thể thành."

Ôn Diệp có chút tiếc nuối, nhưng không sao, nàng cũng không phải chỉ sống năm nay.

Từ không lắc muốn nói Nhưng Ngọc Tuyên lại, nghe đầu Lục: "xong Tuyên nhi thị." cha ruột kế ruột giống, mẹ giống mẹ dượng Cha.." bộ biểu nhỏ chán cháu làm một thú nếp lại đều tình bà của là, việc Đứa từ này nề, đến vị nhàm không lớn có. đúng ôm đu Ngược con lại xích, muốn: "ngồi Lục Con nói thị khái đại không cha đoán?. chứ hiểu nhiêu Nó có, gì thể cái nghe bao tuổi mới.

Cô nửa hành mơ lễ nhịp, xong chậm ca hai màng nãi Ngọc theo, Tuyên nãi vị: "hô ca Từ. thái cô dẫn Tuyết, chính Chỉ viện tới đi Diêu cùng lát Thanh thái sau chốc thị Đại."

Dung Cảnh bối Cảnh Từ cũng vãn Từ lễ cùng Lâm hành."

Cảnh mới phòng lúc một bước được Từ nghe này Dung tâm nội vào câu, vừa vừa:." thị một Lục lời nói hết khó: "." há kệ miệng tốt Vừa lành nghe chặn không mặc của, mắt Từ bác Dung cũng, ánh gì là Lục muốn, phản một Cảnh lại bị phải đây lời thị. không nhi, sao buồn lại: "gần nói con cười c cha mình muốn Tuyên? thích Tuyên đệ rõ hơn Lâm Cảnh ràng càng, vặt ăn, giống ăn đồ tham. thị nhi ở: "nuôi Cảnh thường con chỗ Tử lại nói luôn, Đàn Tuyên giống bình Lục tới chơi gian không thời, Dung thường vẫn thích, sau mới bình được nó một với." Từ công nửa Quốc đợi ngày: ". cậu Cha thật rõ đúng hiểu là." xích nhấn đu chậm mạnh mở, Từ rãi mắt không: "to, Tuyên Ngọc, chơi Cha.

Nguyệt đứng chào Đại hướng phía Cô mẫu tiếng Từ đồng, Gia về thời công Từ một Quốc cô thái thái: "cùng dậy."qua hãy về mai Vậy trưa. ự. nhi cũng ý Quốc Cảnh nhìn thân hiểu cho còn hiện trách không: "đệ thiết đệ nghe phía, về dạy công Từ không không, giờ Gia Nguyệt Dung nó khó với đồng Tuyên Từ. không Tử chạy chân được Trang sẽ, có không cũng dài.. nói động làm không cũng bộ đầu là con dáng dám sợ thấy bé tiên, Đừng cha sinh:"cậu công, Quốc lần cười gì Từ đâu con của. nói hết Cậu định quên những điều. g. không Ngọc bé thị xa đang cách thẳng thị, Từ vào tựa Từ vào khi phía đó chằm nhìn Ngọc về vào lòng, cậu Lục Từ lòng hướng Từ Nguyệt trong mắt Tuyên Lục chui chằm, Nguyệt lập một ánh ngồi trong Gia tức Gia đem Tuyên."

Từ nói nói bĩu không, dám muốn môi Tuyên lại Ngọc.." Ôn nói Diệp.. thể người chơi có khiến kinh mới Hắn hãi ta...

* bị cô viện thị Tuyết Quốc tới đón Bữa cùng thị phủ, Thanh chuẩn đi Lục công phân Diêu thái xong phó chính thái cũng cùng Đại tối ở. tâm xảy Gia đã chuyện nhi Tuyên hướng ngay, mắt không cùng Nguyệt Từ cả Lục Lúc ra: "thị về hỏi rõ gì phía này cũng Đệ? nhất áp phải ngỗng suất sao Dù, nồi định hầm nàng ăn." làm lên Đàn cô ngô Đại của tính cậu tình nhưng mẫu tiện được cười, nhi phần Tử vài: "thật chọc bị lớn đáng này giống có bé vẻ, truyền đùa sự yêu Tuyên ngây nhân không nói di. trở trưa tưởng thị không về biết gặp ma lâu, ở còn không đã viện có Tây rằng chút không cha trong ma Ngọc Lục gì nói chuyện xa Từ, gì cái khoảng gian sau Tử Tuyên Đàn tất thời bữa nhiên Kỷ, xảy ra lạ cũng.

Từ Cảnh Dung: ".. tiểu thị cố chui nhi nhìn vào n Lục gắng nhân trong. những là đang tất gì Đây ra xảy cả." có Gia chỉ dạy lập Không: "thân tĩnh Nguyệt, câu bình mà vài nói gì Từ thôi chi nó đạo." cha hiểu không nói nó gì Nó. không Đàn đu rất xích phải không Tử bình chơi sao thường?"

Nói không hiểu, nghe gì cái." như thị ôm Tây đệ nguyện người hôm nhị Ôn viện, quả kết, đến ngồi cậu nghiền chọn nên chừng không ý, thể đã qua bé được, tìm là mới Đoán không hôm nay.

Người đông đủ, Lục thị bảo các tỳ nữ dâng bữa tối.

Từ Ngọc Tuyên được sắp xếp ngồi bên cạnh Lục thị, Kỷ ma ma ôm cậu bé ngồi lên.

Cậu bé nhìn trái nhìn phải, không nhìn thấy người, nhất thời vội la lên: Nương, không ở đây?"

Lục thị nghe xong, ôn hoà giải thích cho cậu bé nghe: "Bên ngoài tuyết quá lớn, đường không dễ đi, nương con phải ở lại thôn trang một đêm mới có thể trở về."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.