Sau khi ngồi vào chỗ, Lục thị lại hỏi mấy câu liên quan đến chuyện điền trang, tuy Ôn Diệp không thể đối đáp trôi chảy, nhưng cũng không để sót chỗ nào.
Đại khái là vì kỳ vọng đối với nàng không quá cao nên Lục thị dần lộ ra vẻ mặt hài lòng, cuối cùng nói: "Uống trà đi."
Nói nhiều như vậy trong một lần, Ôn Diệp quả thực có chút khát, vì thế nàng cúi đầu nhấp ngụm trà.
Lúc này, Từ Ngọc Tuyên cùng với hai vị ca ca từ noãn các Tây gian đi ra.
Sau khi nhìn thấy Ôn Diệp, cậu nhóc lập tức buông tay Từ Cảnh Dung ra, chạy bình bịch về phía nàng." lại thuộc bừng hét lên đã Tuyên giác, Cảm quen tức thân lập mắt trở Từ Ngọc, rồi sáng: "hai Mẫu!
Từ phía chạy này thẳng Tuyên ngờ nhiên đâu dừng tại Ai vốn muốn nàng Ngọc đột khắc khoảnh lại về bước.
Diệp thỏa làm thấy mẫu yêu thì cầu một thân thoảng Ôn hài phải chút tử cảm mãn đã của thỉnh. nàng quan thuộc mẫu là vậy, như mà trọng Nhiều không nhất vị một đây ở quen đang có cô người nhìn quá còn.
Tuyên tức ngưng vô hẳn, lập nên Nhi lương trở: "Nàng cười.
Tuyên Diệp cười khanh con đùa vứt mắt bắt sau khách cho Ngọc, sâu chơi thèm ăn sau với đó, nháy đầu Từ Ôn chọc bị ra đầu. còn nhóc lấy giống thì phản nói Mọi cậu Không chưa người kịp lại lắc: "đầu ứng.
* làm sau, viện Hôm mặt Ôn gặp đi chính lễ Diệp. đuôi Tuyên Từ nhỏ Ngọc Và cả nữa cái. ngạc tay Diệp lượng đếm đó, ngàn bình vào vạn sau Ôn cộng kinh, tĩnh một hai tổng giây lát bắt. mẫu nhìn thân lúc đậy nổi miệng không tài Tuyên, Diệp tại nhỏ Ngay động nào khẽ Ngọc của Diệp Là, cái hiểu xíu ư: "Từ hỏi Ôn Ôn?" đó sau tục trầm mặc lập, ra hiểu Diệp Ôn tức tiếp. lại mắt trên Diệp của ánh rồi gấm nhỏ Mà đã hộp dừng Ôn sớm. giận tâm vì phồng má hai, nữa ngẩng lên Tuyên Ngọc đầu thân tức giọng lên điểm "Từ đâu", mẫu gọi Không lập thấy nhỏ. và Diệp lông nhỏ cáo thị Ôn áo thuần Lục sắc mang theo gấm mà một đi cho đưa hộp rời. thị Tuyên Dung trái Cảnh tới Từ, làm Từ thấy lẽ nhìn đệ lặng đuổi Lục vậy sao nhìn vậy Tuyên: "hỏi thì phải Ngọc theo? là không cậu nàng nhóc gì ý cười chẳng, lẽ Ôn có không dàng Diệp dịu biết đủ? nữ được cong không có tiếp tỳ miệng đó đi, đầu khóe lên thức cong sắp nhìn, thể dọn một này Lục thị cuối ăn đến, rồi từ nhịn phân màn xếp phó." dào, sức nãy lực Ừ nhiều nghe lúc hơn dồi." sống có đích còn nhân mái Hầu thoải cô dâu công, chị phủ hồi rằng phủ phu còn Quốc Vốn tưởng thì Quốc như vào nữ xuất thân cuộc lại như sẽ gia một công gả Ôn không nương ở.
Ôn lông cáo mặt Phu, sắc Diệp nói về tạp trước một Tây nhân đến cáo rồi lông: "Lúc chút, không Chi cũng có này áo áo đến cầm viện Đào." nào Lục he không bởi vì không, nàng biết ho thị tiếng ấy cũng. ghét ra nàng dàng quá dịu bỏ Thì là.
Ôn nhéo Diệp khách hề khí, nhéo ngứa thấy tay nhóc cậu không lại. ánh Ngọc chằm Diệp tâm chằm vào Từ, Tuyên nhìn nhào điểm Ôn lòng lại bàn trên mắt. công nhân còn, Quốc hòa nàng lắm ngờ khí nghĩ phu Ai nhiều đâu các hơn từng. đổi dịch tới Diệp, Ôn mặt lâu rãi thành lúc chậm Một sau trước." phu Chi Quốc tốt: "đối xử nhân nói thật Vân với phu cũng nhân công. mại bộ Ôn khác yên Nguyệt quét, thoạt người rõ khiến như động đang người xiêm lặng tiếng Diệp nàng mà qua y Những chỉ mềm có Từ nguyên Gia mắt nhìn trên không nước mặc do không. liền thấy chắn Ôn Diệp lại bình lấy vậy trà tay vươn. khi hộp Sau Đào lượt mở, cả lên ra kêu nàng Chi đều Vân và lần Chi. mọi đảm, Tuyên chuyện Vì để nụ Từ nở bảo, dịu với thỏa vậy ổn cười Diệp Ngọc chút Ôn dàng. đầy phiếu Bên ngân là trong thể một lại hộp ắp có." nghi điệu Giọng ngờ ràng rõ.
Ngân phiếu mệnh giá năm trăm lượng, tổng cộng hai mươi bốn tờ.
Cho dù lần này nàng đi tuần tra điền trang không tệ, nhưng cũng không cần phải khen thưởng phong phú như vậy mới phải chứ.
Ôn Diệp không thích đoán, vì thế bảo Đào Chi đi pha bình trà mới.
Thư phòng tiền viện.
Hôm nay tuy là ngày nghỉ hưu mộc, nhưng Từ Nguyệt Gia vẫn chưa thể thanh nhàn.
