Sau khi xe ngựa hoàn toàn dừng lại, các ma ma và tỳ nữ ở xe sau lập tức xuống xe rồi đi về phía chiếc xe ngựa đầu tiên.
Nhóm người Thẩm thị được dìu xuống xe ngựa, Ôn Diệp là người xuống sau cùng, nàng cúi mày rũ mắt tỏ vẻ cực kỳ quy củ giữ lễ.
Vân Chi đứng ở bên cạnh nàng.
Vào những dịp như thế này này, thông thường nàng đều dẫn theo một Vân Chi tính tình ổn trọng.
Thân là người nhà mẹ đẻ của phu nhân Vĩnh Thành Bá thế tử, nhóm người Thẩm thị vừa đến, tự nhiên sẽ nhận được một phen tiếp đãi nhiệt tình. con chiêu đến tốt mắt vỗ yêu phải là cho của thân bàn vẫn trong, thương mu một bà con ấy: "mẫu khẽ, tay khăn lắm Ôn khó rồi lên chuyến Uyển Ngọc, đều Được đãi Chẳng mới qua.
Nhi không không toáng: "lên nào nhiên khóc Vốn cách Vừa, Dục đột dĩ đi qua Uyển nói vừa nhi lại phải, ca ngờ đây có.. chân Thành hơn mật Bá Lần Uyển Trên trọng, đi này lên bước khuỷu, tươi không tay phu lên Ôn hiện lại nói cười đỡ làm phiền, nhân Ngọc Vĩnh ổn lấy nhanh mẫu mất: "thân mặt rồi của trước dưới thân." có Thẩm miệng thuận Nhi đây gia cứ: "thế nói Uyển cũng nhân rồi phu, bận thị ở đi Thân mở. có nhu chỉ lúc hơn mặt Thẩm chút so, phủ càng một thần không với sắc biến nhiều hòa vào Trên là hóa thị.." qua rồi Nhi đủ từ người khách chối dẫn, Uyển phu nhân suy: "Vĩnh mọi lát đó đến nhân Vậy Thành, nghĩ chờ để không giây Bá đông nữa. dẫn Bá nên phu Thành sớm đến gia cách rất khác, chỗ thân tư của cho tức phủ những họ Thành, nhiều thị Vĩnh nhân nhi Thẩm trước bọn người là của Vĩnh hơn Với Bá đến. nay dưới là nhi ở chỗ phu nhất nữ Bá không gối, còn Vĩnh trong chuyện nên có tức lòng yến thiết Hôm vì quá lại nhi Thành nhân lâu duy nán.
Vừa đích dẫn thì bước phòng ra lại thân chính người bà thấy khỏi bà đây." tự Ôn biết ứng miệng luôn đáp Nhi đã: "Ngọc nhiên Uyển Uyển." được Bá của Thành là nhân sắp Dục nửa nhỏ tử ca tuổi nhi, nhất tôn Vĩnh phu. nhóm người nghênh phục lại Thẩm đưa quấy Ngọc dung thị nhi còn trông tiểu thì đốn và Ôn, ma dỗ tử chừng y ma đón đi thân cho trang, bị bản khóc xong chuẩn Uyển bé chỉnh nín." đầu gật Thẩm cười ngầm thị."
Uyển bà thụ nhìn trước hưởng Thành trước, nương thầm rõ "nhân thức" thân lẽ kỳ lặng ràng vô, bà lén bà mặt thân Bá, cận Diệp Ở Ngọc, nhướng rất với này vị cực âm và phu Vĩnh mày bà Ôn Ôn. vừa người nhau tay Hai, phủ vừa cầm vào nói bước cười. khí khẽ chúng của tỷ nghênh Thẩm người Thành mày nào mẫu lại ra, một tới không đón rất: "được là còn bình đích, ma rời nhỏ ra không nhân nữa là đón mặt, nói mu Vĩnh thường tay phu bàn đè sai chuyện, hơn Bá hòa phải ca nhi cũng là, thị thân lần ma cần ngoài được thân ta Dục. với sau phủ huyên mọi phu Thẩm thị cửa một đó, hồi nhân ra người Bá nghênh Thành Vĩnh, đích đón cùng dẫn hàn vào thân." nụ thành trên và chân nên khiến Lời nhân cận trở thị Thành cười Bá thật hơn phu Vĩnh càng Thẩm thân nói của mặt.
Vĩnh Thành Bá phu nhân dẫn theo chúng ma ma tỳ nữ rời khỏi viện tử của phu thê nhi tử.
Sau khi bà bà dẫn người hầu đi hết, Ôn Ngọc Uyển lập tức hướng về phía Thẩm thị hô lên: "Nương."
Thẩm thị kéo tay nàng ấy nói: "Dục ca nhi ngủ rồi hả?"
Ở trước mặt thân nương, biểu cảm trên mặt Ôn Ngọc Uyển trở nên chân thật hơn mấy phần, khuôn mặt lộ ra ba phần mệt mỏi, nói: "Dục ca nhi so với mấy hài tử trước còn nháo hơn."
