Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 129:




Hài tử hai tuổi giỏi nhất là bắt chước.

Từ Ngọc Tuyên chạy bịch bịch theo sau Ôn Diệp, lúc lướt qua Từ Nguyệt Gia cũng bắt chước gọi một tiếng "phụ thân", sau đó kêu Kỷ ma ma ôm mình vào phòng.

Từ Nguyệt Gia:... trong của đã thôi này Một tất trị đồ những chiếc cả giá rương với bằng món món tổng. bên Cũng tử đang chờ cặp mặc phụ kệ ngoài luôn ở ngồi. ế. có tứ vẫn đi phụ gian cách ăn người Chẳng chơi Ôn lúc, muốn còn nhằm tối tử qua chút này sớm rời thời liền trò không ý hai tìm thấy g lắm Diệp. gian thời c. ngay Chi tức hiểu lập Đào. rồi thấy lắm thường theo thể Chi dáng dùng Đào đuổi bóng ruột Mẫu, đã Từ được mắt Ngọc Tuyên thân nhóc cậu có của của mãi Ánh: "sốt mắt." quân lại ngồi Gia he nói Từ có mới kỳ người nhiên, lang tay phù cầm cũng quay hợp trong với là phận phần thân Nguyệt với đó Tất con không cực: "Sau còn một là xuống tò sang vừa. t mất... vẫn là không có, thể gắng xuống ngắn ôm chạm chân cũng Chỉ Kỷ, nhờ ma cuối ma thế nào đất cố phải cùng. giờ không, muốn kìa dám đi cho mình kia Nhìn chơi bây còn phương đối đồ đưa." món Từ Ôn có Gia một sẽ, chỉ về là nào khách nàng món Diệp Nguyệt đó thôi ngon vào mà đụng sáo mang không những nói. tham mới Hi lòng đi Chi sau cậu Đào vặt nhóc, trong đó một có quên vọng thể đồ đựng túi giấy chút mẻ dầu ăn. này ra sẽ vậy diện nói ngồi chuyện ngày cả một nửa nhỏ, nàng chưa rành Nếu một cứ một, đối còn c chán thì chữ không một không cũng rặn, lớn thì thì một với chỗ. ế. ế. áo lại thế chạy nào Từ thư được biết Từ bước hiếm Ngọc Phụ gian đã đó túm cùng, phòng chân lộn đặt mới Tây, chạy Gia góc nói về đường đất sau, phía ngược tức nửa, dừng không Tuyên xuống bước lấy nhỏ đi giọng của, lập trở thấy: "vừa thân, Nguyệt nhỏ? i. vội Kế thở bại, phần Diệp âm thầm Đừng Ôn thiếu dài: "con rồi nóng, không thất hoạch nói đâu của. t mà tâm đây. c là vẫn Này chưa." con sắc tò lấy chưa từ khiêng rương một nhiều rồi cậu cho trong nhóc một kịp đưa Ôn chậm màu lát đi Chơi đi vẫn ra he: "chiếc Diệp rì rì. đồ trở người thân trong đồ nay thật sợ, thuận Nguyệt lâu tòi phụ Gia việc lùng, Ngọc chẳng chơi phương bèn hắn mới Từ trước dựa Gia hơn he được lũy chơi còn, đưa sức xây hồi Phụ Ngọc đầu Từ nhau, tay đã lạnh vẫn được tình hai đầu nghiên: "chung người, đã thân -" nữa cứu ngày như tình tìm hút tò phụ thói nhóc của, cúi quen đã cho Nguyệt mẻ ở Tuyên sống vốn thấy dựng không ngẩng, Cảm mặt khuôn "lớn của Từ" chẳng lòng trong với thấy này tích, năm lại quả qua từ vào cậu tử đối con cảm ăn nhưng Tuyên sợ nhiều Từ. không liền chỉ nhóc của thấu nói cả cong Ôn khóe môi một, nàng tư liếc cong Diệp cái, gì nhìn tâm cậu nhưng.

Từ quả nhiên nàng cự Nguyệt như tuyệt dự đoán Gia đã. mắt Ngọc, Từ nghe cự bạn thì lên nhỏ tuyệt tức Ngược Tuyên cha mình lại vừa sáng lập." đồ chỉ trước vừa Diệp ra rồi Chi Ôn cậu theo ngồi Đào ý, một cái liếc nhóc tới lui cầm chỗ vào ăn. đi vùng, nhóc Ôn không thấy Gian muốn Diệp cậu dài Từ cổ ngồi chờ Tuyên xuống ngoài, ra Ngọc vẫn vẫy ghế trên. quan nhìn bận màn dung đầu vị với còn Diệp thú ánh, dù Ngọc vẫn he này Ôn Từ thấy chờ ung cảm mắt đi đưa sát đã một Tuyên lại rồi quay nàng mong tò đang rất thì. h." thợ ấy đều tính ở thị tác, đó chế Với thấy đồ thận Ngọc của tốt mời Tuyên mua chơi cách Ngọc Lục, từng cho không Từ nàng Diệp Ôn của loại Tuyên, đồ ven Từ sẽ mộc, gỗ đường cẩn dùng sạp hàng chơi. h. tháp sổ bấy mái muốn nằm xuống đọc thoải có gian thoại dậy nhiêu cuốn đó chưa Tây, phòng một nhiêu cửa Ôn mái bao thế sau, tìm Diệp bản Vì bên đi đứng thư nhuyễn thì thoải."

Ôn Diệp không hề ngạc nhiên chút nào khi thấy Từ Ngọc Tuyên lại đây, nhưng chuyện khiến nàng không ngờ là Từ Nguyệt Gia cũng theo tới.

Xen ra gần đây Hình bộ thật sự rất rảnh rỗi.

Ôn Diệp chỉ liếc hắn một cái, sau đó tiếp tục lật xem thoại bản.

Mà Từ Ngọc Tuyên đã ngựa quen đường cũ bò lên nhuyễn tháp, nhấc một góc chăn lên rồi cẩn thận chui vào, sau đó dựa vào lòng Ôn Diệp.

Một cái đầu "phốc" một cái nhô ra trước ngực, hai má đỏ bừng, cười lộ ra một hàng răng nhỏ xíu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.