Hồ lô ngào đường đã ăn hết từ lúc còn trên đường, dư lại chỉ có bánh gạo cay, bánh trôi gạo nếp, nửa bao nhỏ món kho, trên đường trở lại Ôn Diệp còn để Đào Chi mua thêm nửa bao huân kho cùng với một bao nhỏ cá phết bột chiên vàng óng giòn rụm, ăn ngon cực kỳ.
Ồ, còn có một chút đậu phụ vàng mà Ôn Diệp chưa kịp ăn nữa.
Lúc dọn món lên, nàng cố ý dặn Đào Chi đặt món đó gần trước mặt Từ Ngọc Tuyên.
Thật ra nhà bếp của Quốc Công phủ biết nấu tất cả những món này, hơn nữa còn có thể làm cho nó trở nên ngon miệng hơn và tốt cho sức khỏe hơn.
Nhưng có đôi khi người ta đã ăn chán sơn hào hải vị, chỉ thích thưởng thức một chút thức ăn mua từ bên ngoài, theo như cách nói của hậu thế chính là "thực phẩm rác"."luôn mình -" rưng đậu nơi miếng gắp mắt nhìn cho Mẫu vàng Tuyên thân sắp trơ Diệp Từ mắt khóc, rưng đến ăn phụ Ôn Ngọc vốn. vàng nhóc phụ đậu ăn cũng thích mà Cậu. a." cũng dù Điểm số bán Phương đậu rất, thì Ngọc tầm thường tiếng hạn là món Viên có cho phụ nổi lượng vàng tâm. trung tề chỉnh được xếp đậu nbsp tâm Mấy vàng&sắp;đĩa phụ ở miếng sứ. thì xếp theo vận quy đã hàng hết tâm đến, phiên phải đó không rồi mua củ vừa Lúc tốt muốn nếu sẽ khí bán ngươi thì là điểm. không ngăn ý có tứ Nhưng hề cản. không của vô mới hành Có bảo vệ thức đã này Ôn vậy thề lẽ, chấp nbsp Từ đích Diệp nhóc vi là cậu thức không tới thú hứng trong món mục lúc với nhất của đạt lên ăn Tuyên, bỏ cũng qua chỉ đã Ngọc như giờ không được đó là&đầu;gợi phút mấy.. thoảng Chi Ngọc Ôn phủ, xuất mua nếm hộp tâm Đào ở Ôn còn để thử của sẽ một về Lúc thỉnh Diệp điểm Phương gia Viên. kỳ nghiêm đầu gật cực túc, khuôn mặt Cậu trịnh trọng nhóc nhỏ.. đều thuận quyền hai nhà tiện Công điểm sẵn, để phủ mười lượng nhiều quý bị phần Ngoài mỗi như cho Viên Phương đã mấy mươi ngày Ngọc số hơn mấy Quốc quy chuẩn tâm định. nhìn ăn Tuyên luyến Ngọc Từ tinh trên lưu xảo, đồ bàn hề không. chút Kinh hiểu năng quy dựng chỉ Ngọc vậy bình thì bản khả danh thường, không Viên như không cũng đình có Thịnh nếu được Và này tất củ (/) gia cũng của nhiên lớn áp tiếng loại một ở Phương biến báo dụng lão tạo cho. tiểu Phương giống dẫn Quốc không, Chi tại Đào để Viên bài tiếp cầm thì Đào của, đón nhị phòng quỹ thân sẽ chưởng bao của Lệnh vào Công, chờ đó ra qua Ngọc Chi đích Hiện nữa phủ. một Tuyên thử xem Tuyên Ngọc tri kỷ kỳ Ôn Từ Nhi ăn, gắp: "Diệp nói cho miếng cực.
Nhiều ngon khắp hỏi Nhi cuối bàn, vậy ngon Ôn Tuyên cùng như lần, tĩnh cũ vẫn một Diệp: "ăn định xác món không, món mắt như quét bình nhìn?" vẫn từng đầu là mơ hồ trong trước Ngọc này ăn phụ Đậu, Từ đã từ Ngọc, tác tinh qua ký xảo ngày Viên chế hai Chi, ức mua Đào điểm tâm Phương Tuyên một chút còn lúc vàng. ăn nhưng ngon nhưng, mà mà, Là đồ. không tồi Mùi vị. còn Ôn lưỡi chậc món Diệp nhóc tâm rồi thầm từ, mà lâu âm con phải Từ, xếp nha mới vẫn vậy Mẫu, điểm tỏ ý hàng đấy đau chưa: "này quên rất Ngọc thấy lòng được chối cố Tuyên mua vẻ này thân Lâu.
Tuyên d Ôn Ngọc vẫn không thấy Diệp Từ. bằng được mắt hài cái như, nó giấu che vậy muốn Tiểu càng có ngươi càng, trước nó cho tò tử đều mò ở gì.
(/) tắc biến : cách hình vô nhau báo dựa, nguyên tình một khác theo thay đổi. trở bỏ o ép buộc vào tay, mình tự động thì bát cũng, ăn không mình. ràng dầu thương đựng mà Đào về mang Nhìn nhớ vặt dáng vẻ Chi giấy túi còn vẫn đồ rõ ăn.
Ngọc cuộc Tuyên Từ từ lắc đầu Rốt vẫn chối. thế đúng thứ Quyền là tốt." nhìn Gia Từ qua sẽ mắt tiếp được nàng mơ gì đoán Nguyệt, hồ làm ngước theo.
May mà Ôn Diệp đã có chuẩn bị từ trước.
Nàng nhìn sang Đào Chi bên cạnh, đối phương lập tức hiểu ý, quay người lui ra, chẳng mấy chốc sau lại bưng khay bước vào.
Trên khay là túi giấy dầu mà Từ Ngọc Tuyên quen thuộc, căng phồng, rõ ràng bên trong có đựng đồ ăn.
Phía dưới túi dầu có lót hai cái đĩa sứ rỗng màu trắng.
Ngay trước mặt Từ Ngọc Tuyên, Ôn Diệp bảo Đào Chi đổ đồ ăn trong túi giấy dầu ra đĩa rỗng.
