Lục thị không có khả năng chuẩn bị lễ vật tết nhất cho một thiếp thất, cho nên hộp lễ đưa tới Khê Thúy viện là dành cho Ôn Nhiên, chỉ là Lục thị không quá "hiểu biết" về Ôn Nhiên, đồ trong hộp có một hai loại không phù hợp với Ôn Nhiên, vừa vặn có thể đưa cho Thường di nương sử dụng.
Sau khi Ôn Diệp thấy đồ trong hộp thì ánh mắt hơi lóe lên.
Ngược lại Thường di nương không hề quan tâm đến những thứ này, bà ấy thật sự cho rằng đây chỉ là trùng hợp, dặn Kim Kết cất đồ đi, sau đó lấy lễ vật năm mới mà mình chuẩn bị cho Ôn Diệp ra.
Bà ấy vừa nói vừa mở ra.
Đó là áo choàng mà bà ấy tự tay may từng đường kim mũi chỉ, còn có giày vớ và túi thơm các loại, không phải là thứ gì hiếm lạ, nhưng lại là thứ tốt nhất mà bà ấy có thể cho Ôn Diệp ở trong khả năng của mình." một thể không chuẩn xem nhi không cho bao nương sau gả quá tiểu thể nhiều tiện có tỷ ở nữ người, nhiều quá đã không con mình thoại Tứ, này bản giải của: "rương giờ biết đã rồi Thường ta tự sách lưng, nói di chỉ ấy bà thích bị." tiếp tại bản vẫn thoại nhõm lập không, thở Ôn xem sao Nhiên nhưng: "Vậy hỏi tức thể không phào quên nhẹ?"
Ý giường Diệp trên là Ôn của lúc ở." khó Nhiên Ôn hiểu: "Vì sao ạ?" Ôn chợt Nguyệt khựng quên, mất mà, Gia lại Từ Diệp sách thất thế."
Thường nương di: ". sách nữa cũng hay xem không phải Vậy thể không có?" lời không Một thạch tặng liền phiếu và ngân bảo hợp. ra chậm được bà mặc để cóp mặt màu thêu rất liệu Nguyên đạp, ấy là xanh choàng ngoài, hoa do nhỏ xuân thích áo trên, tốt mấy đều nhạt đồ bông tích hợp rãi. cho tốt truyền di hồi một do thật nhiều nương người, Thường rằng nữ náy áy di từ bà mà vốn Đại nhỏ là mình nhi ấy vì từng còn sách không, minh không vậy cũng năm thông là phải đọc. thấy nương đợt rương à bản mình đả Thường đống mà xuất hai kích chịu đừng nữ từng nữa, thoại thoại bản con đến ngày dương giá Nhi vội bà thái cứ Đại Diệp nhớ phải vào, thì lên nhận: "đó ấy giật, di ngăn nhi lại này bên Lúc bỗng." mà còn sinh, du Mấy mặt mắt sớm nhận chỉ tập tâm giúp cử rộng tiên không chữ, tiên Nhiên từ mà sách mắt tiệm bé cô, trong trước phủ đẹp du mua mở mấy, quyển tiến ký hết mấy sinh cô quyển hai học cũng thư tiến Ôn bé quyển cũng lý đã ngày dạy cử." và nương cũng bên nhân nở sờ xử cạnh, nàng tâm Ngọc từ của nói Tuyên cười Ôn rất là: "Từ nội phu tốt Diệp, với phát nàng mình Công nụ, đối thằng Bá ta ấy bé Quốc đầu." nên khỏi trong không, thì không nói ngạc có tưởng chút tức sau, Ôn xem đi lập Nhiên đó thể đến rồi: "gả hoảng nữa kinh sau khủng Cho mình chính giọng khi thoại bản liên?
Rõ tỷ xem Tứ mà ràng thích rất. nhiên là thể có Đương sách xem.
Diệp giữ rồi bế dùng lại đủ Được rồi Lúc: "này tắc, ta thì sẽ Ôn ta, diện bạc bản bạc nhưng đánh thoại, đi nhận vỡ muội cục.." kiên không Nhiên cho: "nương Tứ, muội và bạc bạc này số tỷ cũng, thiếu đều di Ôn trì tỷ. bạc bản vật với So giản đơn tấm Nhiên thì Thường nương thoại nhiều lòng "là hơn" rương một, túi di lễ một Ôn và sánh của của. lát ý với con suy rồi tệ không nghĩ một nói: "nghiêm vẻ túc, Nàng rất hợp Cũng.. sao Thường thằng phụ Vậy tâm: "quan nương di thân thì của bé nói? giống sống nữ di nữ Thường hơi quá thể nương tế giả nhi có, như thì với thì thuận hòa thấy tâm vờ nàng tốt yên không.
Ôn Diệp lấy đồ mà mình đã chuẩn bị ra, của Thường di nương là một hộp son phấn thượng hảo.
Cho dù là nữ nhân ở độ tuổi nào cũng không thể không thích làm đẹp.
Chỉ là trái tim của Thường di nương chỉ chia làm hai nửa, một nửa là Ôn Diệp một nửa là Ôn Nhiên, ngay cả một góc nhỏ dành cho chính mình cũng không có.
Ôn Diệp không cách nào thay đổi suy nghĩ của bà ấy, nếu đã vậy, có một số chuyện chỉ có thể để người làm nữ nhi như nàng tới quyết định.
Son phấn mà Thường di nương hay dùng vẫn luôn do Ôn Diệp chuẩn bị, bà ấy vừa ngửi đã đoán được son phấn lần này tốt hơn loại lúc trước vẫn hay dùng.
