Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 149:




Nhưng mấy năm trước Ôn Diệp đã từng tẩy não Thường di nương, nếu bà ấy không chịu nhận hiếu kính của các nữ nhi thì chứng tỏ bà ấy không hề yêu thương các nàng như bà ấy vẫn tưởng.

Vì thế dù Thường di nương đau lòng Ôn Diệp tiêu pha nhiều tiền thì lúc nhận son phấn nàng cho cũng không dám nói gì nhiều.

Đồ tặng cho Ôn Nhiên ngoài một bộ bút mực giấy nghiên ra còn có một hộp đựng con khỉ làm từ vàng, con nào con nấy nhỏ tí tẹo, còn nhỏ hơn heo vàng mà Lục thị tặng cho Từ Ngọc Tuyên.

Nhưng Ôn Diệp cũng không chuẩn bị quá nhiều, Ôn Nhiên cầm tinh con khỉ, hai ba tháng nữa sẽ đến sinh thần bảy tuổi của cô bé, trong hộp vừa vặn có bảy con khỉ nhỏ.

Từ Ngọc Tuyên thấy khỉ vàng nhỏ, có lẽ là nhớ đến heo vàng lớn của mình nên hai mắt lập tức sáng lên. còn con bả cất quan ai được trong không, gì phát thấy liên mình đã tay không ra nhóc Ngọc, Tuyên gì Từ rồi coi mơ không rũ đi cho vai là rằng ai bắt, ăn quả cho nữa để tự đến đầu nó xuống sách hiện."

Diệp cái: "Ôn gì bé thí là hài Thằng hiểu không chính tiểu cũng." này bé tặng có cóp viết bạc tích với mà Túi Tứ lòng chắc chắn vàng sách có Nhiên lui được ích thể, cô chỉ tới bé một vỡ nghĩ thì không so ghi mà đống đã tỷ hộp nghĩ thôi khỉ được chú Ôn là cô.

Ôn thấy nói của liền có: "Sau nhóc con Thứ hộp Diệp, đã trước một ngăn đủ phải Ngọc cậu tức, tầm đậy hộp- phải lớn biết cản lập này heo xong, có thể cho vàng con Từ khi rồi, không gỗ nhỏ lại con một Tuyên chỉ rào nhìn.

(/) như đó nhận cảm (三岁看老): thế người vi đời được hưởng trẻ lão tuổi và hành tuổi này thói nào xem thể hành sẽ đến của của của sẽ quen, ba thông đứa cuộc là đứa người người trẻ vi một một qua có sau ảnh ba.. một nhóc Từ dẫn Ngọc chú thể sao thường một đã con cậu, chiếc hộp heo là ý sở lớn hữu người hấp sự Tuyên của được nhỏ vàng cho tầm."

Ngọc thành người thay Ôn nhịn lời Từ, không cao rồi bé trả Diệp: "chứ ngu, Thích thằng đến Tuyên tiếng mức cười hứng được." bé yên nói cô Thích thở này, mới tốt tâm Nhiên thì: "phào Ôn Lúc. đến số rất lẽ Có, cần sách thôi sẽ này cậu nhanh dùng nhóc."lòng trong mà vỡ sử đã muội bên ghi dụng viết là sách, có đều chú lúc Đây học. nương Thường Tuyên với thật không Ôn từ nói Diệp chứng khỏi cuối di đến: "kiến ngoan đầu Ca trông nhi.

Tốt tiểu nhất kích không nên vẫn vậy như động tử hài." Ôn Đều Ngọc cho mặt đống rồi đến trước ngươi nói Tuyên đẩy: "sách tặng đấy Từ Nhiên! muốn bé cô gì sách không ôm ra khi, đến đống cô mãi làm Ôn một biết thấy bé Diệp. thấy Ôn của bưng lúc khuất, bèn Tuyên Diệp mặt Kim mơ Kết Từ lại Ngọc đi một đây lâu ủy vẻ cười một mứt sai đĩa."đãi nó thằng gũi đã với ý thật con cũng, Nếu con bé với nguyện đối tình gần phải.. tách đó nói một hạt Tuyên, tay đi Diệp ra đã mỗi cho Từ Ôn quả Ngọc, sau Ăn đưa: "Quả mơ." chút thương dịu xoa này Hy nhóc trong có cậu ngủi vẻ ngắn lòng bi thể vui vọng. suy người mình bé phòng chạy một Cô nghĩ rồi quay lát về." ngữ xem nói nhiều lại Ngọc cho đạo, tuy chưa nói lão tuổi không tuổi (/), lại là ba tục nhưng nương di vậy hiểu Tuyên, lý được rất vẫn Thường ba Từ. vỡ nhắc học nói bắt xuân với đến di nương ngoại phiếm đầu đầu Lúc nãy lòng Tứ chuyện sẽ có tỷ tôn.

Ôn Diệp đống bảo đã mà Vân Ôn sách tặng Chi cất nhiên lại. nhưng Ôn không mấy khỉ đó thích cho tuy lắm, vật Nhiên thấy hay quá con rất cảm vẫn trọng, lễ rồi bé quý vàng cô được. với thời không Ôn Tuyên tay chiếc nhất còn gỗ hộp thú Ngọc trong hứng Từ Diệp. chối cho không Diệp cơ bất nào hội Nhiên Kim cất, cứ di Ôn Ôn đưa đem nương Thường cho khỉ hộp Kết vàng và từ. hả Ôn Ngươi hỏi thỏm: "Nhiên thích không thấp?

Của ít nhiều lòng. mắt ra đống Tuyên Ngọc sắp thì dại chạm đến nhìn cằm nơi đến mình Từ sách của. hơn nghĩ đáp lễ thật ra sự lễ Ôn vật nào tốt càng Nhiên không."." Thường di nương tinh tế dặn dò: "Mặc kệ sau này ra sao, chí ít hiện tại thằng bé cũng coi con là mẫu thân thân sinh của nó."

Ôn Diệp chẳng nói đúng sai.

Sao nàng cứ cảm thấy Từ Ngọc Tuyên coi mình như bạn chơi cùng ấy nhỉ?

Thường di nương thấy nàng không nói gì, lần nữa nói lời thấm thía: "Chờ sau này con có hài tử của chính mình rồi, khó tránh sẽ có chỗ thiên vị, nhưng cũng không thể quên Tuyên Ca nhi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.