Ôn Diệp biết Thường di nương nói những lời này không phải quan tâm tình cảm của nàng đối với Tuyên Ca nhi sâu nặng bao nhiêu, tất cả đều là vì nàng có thể sống tốt ở Quốc Công phủ.
Phụ mẫu thương con, tất sẽ vì con mà lo toan chu toàn.
Ôn Diệp đều hiểu hết, vì vậy nói: "Di nương, con nhớ rồi."
Thường di nương không đòi hỏi Ôn Diệp phải đối đãi với kế tử như nhi tử thân sinh của chính mình, lòng người vẫn luôn bất công, cho dù đều là hài tử do mình sinh ra thì mười ngón tay cũng có ngón dài ngón ngắn.
Muốn sống một cuộc sống tốt đẹp thì phải bỏ công vun vén, không có tình cảm cũng không sao, ít nhất cũng phải có thái độ tốt. tức tay Ngọc khăn sóc bàn lau sót còn, thấy xong lại cậu ăn Tuyên Nhiên săn đường Ôn tay nhóc đã cầm lập lòng Từ vệt trong." cửa thị rằng Ôn mình sắp ngỡ rồi nhanh đang, năm vội: "không nói mộ ta là Thật tính, một vào ra cũng đã Liễu Diệp hâm. còn phụ nặng nương nặng trong nhiều Thường di Ôn lòng của Thẩm hơn thị Sức." thai của khi lực vậy Đúng máy chân sau nhiều thị: "đầy vẻ, hơn dàng với từ dịu bắt mặt, khỏe nó tràn đầu Liễu lời trả. thì cười với quay tay đều lộ tăm trắng thấy răng giúp Ngọc Nhiên Ôn nhỏ sang để, có người tắp một lau hàm Từ toét Tuyên miệng. bụng rồi nữa phải khi, đó sinh và không Trước hỏi Diệp tháng: "Có còn khỏi là Ôn đúng rời sờ thị Liễu hơn bốn? không danh năng may khả ấy Tiểu Quốc công thất mắn bà tử có lúc để sẽ có làm đến, thị tặng Thẩm một y nghĩa, Công mang lấy của phủ phục thể thiếp đó của còn do có. bà năm biết ấy thất nhà sống Bà như thế chỉ ấy tốt mươi, mình thiếp nào của cuộc rất hai đã khác qua sống không biết. xong sinh vậy chuyện chuyện Nhị ca rã khi năm thị thai ấy lo sau nhiều, ca thêm tử Ôn sẽ ròng nàng, năm phải thân có đợi Diệp hài, là sinh mới Đại giống vì như tùy mà trời chưa mãi duyên mẫu cũng nghĩ Liễu sợ. bẩn lần nát hắn quyển lúc, trả lại vừa sách Mỗi vừa cũng nào sách. thể mình định trăm đang hiểu ý ba thị biết thiếu, lễ nghĩ lầm Liễu đợi Liễu tham rồi, Diệp ngày nhất Ôn, đã ngày sinh tắm nàng, không thị tháng đầy không nàng xong gia. liệu thước thở chặt đã một thấy vẻ người nghĩ vào ứng Ôn rồi thì đạc, di một phục sau phào này dùng xuân dùng được, đáp thầm lúc lòng, tốt đo nữa mắt có bộ mùa, nguyên hay Diệp Thường vui phục mắt y Ngọc nương thể lát, hơi đó trang dán may Tuyên gặp nghe Từ vừa kích ánh trong." gả rồi, Tính được ba ngày vào phủ cô Quốc cũng Công tử tháng tiểu. tôn mềm tức thấy lập tiểu ngoại lòng mình, trong nhũn cười Nhiên Ôn với. đống chữa chuyện vậy sách Ôn lòng dường như, ngọt dụng nhìn Từ như đã, trong cứ là Tuyên quên biết Ngọc, rồi tác cậu lành vừa Diệp có nghĩ Đồ giống nhóc. bên nặng Tuyên Từ cảm vừa nhiên hai quả, vai hai xong nề trở mơ ăn thấy Ngọc nên bỗng. ngoại với tôn đãi phải đối mình Nếu sinh cậu nhóc bé sinh nhi, như cậu tử thì như muốn Tứ vậy xem tỷ thân thân cũng cô của nhóc. học vậy ghi không kết thì, ca của nghĩ lần ca mượn lòng môn thúc xem mỗi Nhiên chú này ra cho quản sau biểu tiểu tập cho, Trừng đó bảo thể Trong một nữa nhi tốt Ôn phải nào. ăn ở người phủ đi trưa mới lại rồi Ôn cơm rời Đoàn." là rồi thời Ôn tính lòng thầm nói gian nhanh: "Diệp Trong Thật. sách vở cho sau ca ca mình tôn của cô tiểu, Ôn toàn của bộ ngoại ngoại tôn Nhiên sinh này bây, giờ thân không nhi bé rồi thì biểu lại đã có đều để vậy thích Trừng. ở lòng nghĩ là thị bà Thường nào chưa phải làm vì không trong lại di thị như tốt thì, Thẩm lỡ từng chủ Thẩm nương, thế ý ấy tới nhất đồng mẫu. suy xa mắt được lại thì Tuyên chú ăn Nhiên tỷ không chuyên quả dừng người đối đang bắt mình sâu, nghe nhà nương di Từ đầu và giữa trên mơ thoại ánh Ôn Ngọc nghĩ tỷ khỏi. tiểu thể có hội là để di đó Này nương và nàng đều gặp cơ muội.
* Trên đường trở lại Quốc Công phủ, Ôn Diệp mở rương thoại bản mà tiểu muội tặng ngay trước mặt Từ Nguyệt Gia.
Lần này không có người viết danh sách cho cô bé, sách trong rương về cơ bản đều là một số tiểu thuyết chí quái (/).
(/) tiểu thuyết chí quái (志怪小说): là những câu chuyện viết về thần tiên, ma quỷ.
Thể loại chí quái tồn tại gần như xuyên suốt lịch sử tiểu thuyết Trung Quốc, và còn là nền tảng khai sinh ra truyện truyền kì đời Đường.
Tác phẩm " Liêu trai chí dị" nổi tiếng đời Minh cũng ra đời trong truyền thống viết truyện chí quái đó.
