Đồ ăn của hai đứa nhỏ rõ ràng không cay, nhưng lại cố tình bắt chước cậu, đứa nào đứa nấy đều hít hà.
Khung cảnh này nhìn rất buồn cười.
Ôn Diệp cũng rất không nể mặt mà cười ra tiếng.
Từ Cảnh Dung: "..
Đều là hỏi đầu ngoái lại Nguyệt thưởng: "thượng Nàng Hoàng Gia ban Từ?
Khẩu ăn khi ít đồ rất mấy, ăn món thích dầu nhạt ăn vị giòn, mỡ thị nộm của mát thanh Lục khá. nấu hoạch tăng thêm thị sau không kế tai định ý Lục nàng, thành thị như của cho đùi lợi mà, đích cho vậy sẽ đồ Diệp truyền ôm có bổ Lục dự vô Ôn thân này cùng đến chỉ còn." tranh Từ luận nàng với Gia Nguyệt không: ". chơi g nấu ăn trò May cứ khó, như không cũng coi nàng quá mà chơi. hết Nàng thể không, Ngự cất, đem Tứ nhớ kỹ bán đi đồ. cuộc định ngày cứu Diệp qua mấy có quả mai sẽ, Ôn món cũng Sau trước hai Lục thị cho rốt ngày đưa hiệu thử nghiên.
Diệp thấy rồi Hoàng mặt nàng tâm "liếc của nói nhấp" nghĩ thượng có, như lại nhiều Ôn: "nghĩ cứ tư đâu phức của nhận không yên Tâm vẻ lấy tạp nàng, suy môi Từ khế Nguyệt Gia. là được gian c thời. không chứ Ban Diệp mập Ôn tự nuôi mưu thịt suy thượng rồi nhịn cho làm Gia, mức thuyết thưởng phong ra Nguyệt là Hoàng mới đến Từ phải được muốn phú âm đấy không?. liền qua khẩu vào Diệp Từ bị thăm khi Lục thị vị được Cảnh Ôn, dò chuẩn Sau bắt Dung của tay thông.
Nhưng mẻ luôn sứt sắc a bị một bén sẽ cũng có ngày lưỡi đao." lập Diệp Ôn ta tức loại Lang: "gì chứ không phục nói quân coi là người?" có Gia Từ: "của Hoàng là Nguyệt một hậu phần Cũng.
Ôn vào bước rửa rửa mặt Gia, lại đầu hỏi Từ mặt quân thất trong Diệp ngủ, đồ từ mặc đi trở chào tức lúc vừa, lập ra Diệp Ôn nội phòng: "Nguyệt Lang đã xong chải. giờ Hôm ngày hai muộn Nguyệt lại trở tuất Từ so trước, hơn Tây nay Gia vào với viện. gầy ngâm ăn Chẳng trầm cùng cho thoải, món như thịt không canh, bổ tân nàng vậy lại thể ngấy nghiên cứu thân trách với thanh ấy mà như vào Diệp Ôn không được mái vậy mấy ích là có.." sắc đổi nói không cả mặt nghĩ: "không Ta Diệp gì Ôn. trở Hình quen Gia Tấn bảy qua triều Đại Thượng Nguyên Nguyệt lại nhưng, mồng bắt khôi thượng mới đầu mão phải Từ bộ thói mới đã tết đến điểm phục (/)." ừ Nguyệt lại Từ tiếng Gia một." trà thương một cắn Đột trong cậu xấu ly mất, có thấy bò uống hết hổ ngụm bi sức, lớn một nhiên sữa biến chút, hơi mạnh lại xiên cảm mặt thành thịt.
(/) danh làm (点卯): người giờ, điểm từ 7 vào đến xưa sáng đến mão thời khoảng việc điểm 5. gần cung dược chuyên trân tranh số rương châu mấy, cùng quý trong tổ đồ phẩm bạc với chiếc chữ có gia ra cấp sai Hoàng, nhất mấy cực vàng cổ yến báu kể cho liệu và người mở nhiều Nàng vô còn bên. khi ngơ nguyên khỏi rõ mấy Ôn rương đã nhìn gỗ mặt Diệp thấy vẫn Dù ngẩn biết nhân không trước nhưng. ế." với ván nhở thôi Gia chút trên thấy nhận, thiện lưng Từ hòa một cuộc Ta môi quay cũng Nguyệt cười thể: "có nụ nhắc chỉ khó lại rốt ý cũng." nói Diệp đột hả ta trí biệt: "Đặc nhanh Ôn cho dành nhiên?.""Ngự tứ?. rồi mình thôi cho không thê phu quà chưa luyến nguyên Diệp lần đã tặng mức vì tuân cũng là Từ nào thích nguyên Ôn phụ thì quà, để thể phu nên gia mặt chỉ cho nhiều tùy theo mình tự Nguyệt, Gia là nhân đến như xướng rằng tắc dù vậy hậu cho mà có Hoàng còn tặng Hoàng thấy. i.."
Ngự nhớ nàng ừ nói một có Gia: "rồi Nguyệt Từ Bên vào Tứ ngoài, chút tiếng cất đồ." vào gỗ nằm trong chính tức rương thấy liệt ra đi nhà, chiếc nội khỏi áo lập nhìn khoác lớn thất ngoài mấy Diệp Ôn rồi la."
Ôn Diệp cắn răng, cười lạnh một tiếng: "Vậy thì phải cảm ơn sự quan tâm lo lắng của lang quân rồi."
Một khi đã vậy, số nhân sâm dược liệu và tổ yến này sẽ không có phần của hắn nữa.
Hôm sau, Ôn Diệp đích thân làm dược thiện bổ dưỡng đưa đến chính viện, Lục thị thật sự rất ngạc nhiên, nàng ấy nhìn một bàn thức ăn, rồi liên tục nhìn về phía Ôn Diệp, trong lòng nhịn không được hoài nghi, có phải nàng bị cô hồn dã quỷ nào đó đoạt xá rồi hay không.
Ôn Diệp đối mặt với ánh mắt hoài nghi của Lục thị, cực kỳ trấn định nói: "Ta thấy mấy ngày nay tẩu tẩu có chút lao lực, liền nghĩ nấu mấy món dược thiện bồi bổ cho tẩu."
