Bà ấy đem điểm tâm trong hộp đặt lên đĩa sứ.
Hà Hương giúp Từ Ngọc Tuyên lau khô tay.
Trước khi ăn, Từ Ngọc Tuyên đột nhiên hỏi: "Ma ma, bao nhiêu?"
Kỷ ma ma im lặng đếm, híp mắt cười trả lời: "Hồi tiểu công tử, tổng cộng có năm cái."
Kỳ thật vốn có sáu cái, nhưng chỉ cần là đồ ăn mua ở bên ngoài về, các nàng bình thường đều phải nếm trước một cái, xác định không thành vấn đề, thì tiểu công tử mới có thể ăn." viện đó ma tử ý đồng tới, Hà hoàn ma tìm Đi công: "trong với Kỷ phó đây sau nha Hương công các, tới chơi tức lập tử bảo nàng tiểu gọi tiểu trốn phân. đoan dần cam lại ma trầm, Tuyên Ngọc ma dần Kỷ Có tĩnh Từ. nhìn để độ đến ủy bừng ma Ngọc không, có chút đỏ mắt Tuyên ma Kỷ lại ngẩng nhi: "Tuyên có, khuất đầu Từ gấp?
Kỷ chơi Ma này ma ma Ngọc Kỷ nhiên ma Lúc, nói: "cũng ma đi ma đột-" Từ Tuyên kéo: ".. bề trong mà, trong lang thôi tiểu ngoài quân là công, Nói cùng ma lang không nhìn nóng, chỉ lạnh quân cho vẫn thương thấy ngoài, là lòng tử thầm nghĩ ma Kỷ. tinh có lượng khéo cái một biết điểm hộp rất ít, trong tuy như không tâm nhưng, khối mua xảo nào lang thế ở, quán quân Cũng léo sáu..
* tục hôn hôn và, Phong thì nhà tổ đính đều tại chức nam nữ tổ tiệc, bị Đại tiệc nếu chức nam cả phải Tấn đính nữ chuẩn." ứng đáp rời Hà, người Hương đi cúi. lại Ngọc lặp một mỗi kia Tuyên ăn, phải cái đều câu nói Từ lần. công có ma dỗ Kỷ gấp: "vàng vội lại một có ma, Tiểu tử đừng ma ma để miếng.
Muốn trốn Ngọc tìm nói chơi Từ chuyển, Tuyên: "ý dời - - sự chú! của tổ Văn hôn mẫu từ của dâu trước Văn con đến chuyến, mười đính theo cô là gia, Tiệc Từ ngày chức dẫn gia thông một đã gia. càng ăn cuối nhai, sứ ngon nuốt Ngọc vào cùng nhìn Càng, cúi đầu trong Tuyên cái đĩa Từ.." công thấy về nhắc hai ra bà lang, quân ấy vẻ ngoại tử bé trừ mua vui, một tiểu thấy là Bà hộp vẫn ăn ấy có không còn nguyên nhân cậu chính. thỏm chút sao có lưng Thật còn, thấp mắt nước Tuyên Từ: "tròng Ngọc?.
Hà hai bé bàn Nhẫn ấm trà uống muốn mình, dùng ướt nâng chén ực cậu rót, giúp tự ực uống nhỏ Đông đi, bé chén hai tay khăn tiếng Ngọc nước, liền tay Tuyên xong, Từ lau Hương. mỗi Tiểu công nhân một tử người Nhị là phu hộp và Ý..
Nhị công sợ ăn hết dĩ không là quân một để công vô phu, tối cho sẽ ăn bữa lại Sở nhân tiểu sạch nửa bảo lắng, tử lang tử lo tiểu.."
Kỷ ma định không cười trấn ma, Tuyên còn cái Ma khẳng sẽ gạt đầu, con bé gật một: "với Ngọc cậu Từ ma an.
Kỷ ma có muốn chơi không lát cậu hay bé một Ngay sau ma đó hỏi sân ra.
Từ từng phải hiểu có nghe gõ cậu phất ngọt hay biết bàn gõ, nhỏ của Tuyên không như đang không tay Ngọc thật Cũng đếm, sự phảng bánh bé miếng. chỉ dính gia Lục gia dáng đến chỉ đến, Lục Phủ Quốc cho nên Công. mềm ma ma kỵ gì Ngọc, không yên nên cùng thơm, rất kiêng ngọt mùi Từ không Bánh vị Kỷ, cũng ngát Tuyên cũng quá tâm cần. nhỏ hết ma Mắt đột không, tay nhỏ rồi nhiên bé chỗ sắp nói trừng Ma hai: "bàn lớn, có đặt!" chơi có trốn thể đề, thành vấn không là mà tìm cũng, thôi đá chỉ Cầu. cái trẻ hai bánh dặn Từ Gia, khi là Từ thứ nói dò Ngọc tư lời Để giọng rời cũng dành đi, Nguyệt cái đó lúc bé nhưng vẻ không Nương, cầm quên trước rất: "cái của ba ăn-" thứ thứ lấy Tuyên vui Sau, cho cậu con. chơi, Được ma ma! miếng răng đếm lấy, xong cầm Ngọc bé Từ cậu Tuyên đưa ma Sau sữa rãi nhỏ khi, ma mới cắn Kỷ chậm cho.".
Bởi vậy trong các nàng, ngoại trừ Văn thị, chỉ có Từ cô mẫu ở khoảng cách gần nhìn qua cháu ruột thứ của Văn gia đính hôn với Lục Tâm Nghiên.
Lúc có người ngoài ở đây, Từ cô mẫu cũng không nói nhiều, thuộc loại người nói ba câu thì chỉ gật đầu mỉm cười hai cái sau đó lại trả lời một câu, bà ấy chỉ ở trước mặt người nhà mới nói nhiều.
Vừa vặn trong tiệc đính hôn, một bàn đều là người trong nhà.
Sau khi tiệc đính hôn kết thúc, Từ cô mẫu còn chưa hết ý, Ôn Diệp nghe xong cũng chưa đã nghiền.
Nàng cùng Từ cô mẫu hai người nhìn nhau, có một phen lưu luyến không rời.
