Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 177:




Cho rằng Ôn Diệp thật sự không nhìn thấy mình, Từ Ngọc Tuyên nóng nảy, vội xoay người, vừa đuổi theo vừa nói: "Là Tuyên Nhi!"

Kỷ ma ma vừa mới chào đón: "..."

Mới gặp nhau được một lúc, thiếu gia lại bị nhị phu nhân dắt mũi nữa rồi. nhân hai sau cậu khắc, nhật ngọt miếng sinh ma sao Tiểu Một ấm, Ngọc cuối cho bé bánh quà nhỏ, xong cùng Quốc không bị tử nói hồ, nước Kỷ công: "chén Tuyên cũng đưa ma đó ăn qua chuẩn gần ăn công đồng Từ phu miếng phải? giúp phải tại con kịch đầu Diệp lại, ngọt cúi nhìn nương không Ôn Từ cho mang: "bánh ăn Cuối ưng Con cùng nương còn sao, tìm ý cũng nói được Tuyên Ngọc?" cái miệng nhỏ ngon nhắn há Ngọc Ăn: "không Từ Tuyên?" thích giải hiểu tới Không bà cứ không cười được sao có cảm thể ấy này quen nụ giác thuộc mức. mình miếng trở Ngọc muỗng một lại từng Từ nhỏ ghế, Tuyên dụng ngồi từng trên chuyên lấy cầm, nữa ăn của lần miếng." tiểu ăn chỉ nói tử lấy Kỷ đâu phần một mau, vào còn ma trên đi bánh Nhẫn lão đi: "bảo ít lại, bàn công góc ngọt, nô ma Không Đông xem rồi. thẳng mắt Bánh mắt nháy Bánh đầu lên, Từ hỏi ngọt Ngọc ngẩng ngọt thơm mũi, xông ngào tròn vào: "Tuyên trợn? câu nhìn nói kịch của cẩn tóm ngọt bánh trang lúc cướp ma ở một, của Ôn cậu bé đầu muốn con: "á chuyện nói đọc tiên rồi Con ma tắt thận Diệp?"

Còn nắp cậu hỏi ăn giận khép không lại Diệp không, chậm nhanh thức: "không bé Ôn?. hộp ấy trẻ ăn làm hai một quyết, một ra miếng hồi Kỷ một thấy mở bánh con, nghĩ miếng ma định, cắt bàn ra ma bằng ngợi to thức tay bà bánh.

Diệp túc không đời thêm này truyền, lại sách biết một giá tác bộ, được này Ôn nàng càng đang càng tưởng phút, sách kia rằng ở Số những khác chọn giá còn lớn nhiều từ lượng nghiêm giờ ngày đứng dáng kịch trước sang đời phẩm nàng. tay miệng trượt nhắn lỏng Ngọc xoay nhỏ phòng, chạy muỗng cầm trong nhỏ cái, mím Từ vào Tuyên người, đó đất chặt sau xuống buông thư.

Tuyên trước bánh hộp, ra ăn đưa Diệp Ôn tay nàng Đào mặt mở Ngọc, Diệp người Ôn Từ đưa thức, ăn đựng, ngọt cúi Chi thức hộp cho cầm. người có tìm chỉ Từ chạy thể tìm nàng, tới trạng Ngọc Tuyên là cáo nói lầm." vẫn chủ được mềm Tuyên Cho túc, công trì con cậu không nhi, nên nói có đó cằm: "trở định đạo-" thay nhưng Ôn bé nhất xong ăn, mau Ngọc ăn xoay nói: "sau gãi Từ giọng đi gãi Tuyên, thơ mắt về nghiêm đầu ngây ăn chút nương Ánh Diệp. mắt bị Ngọc tâm lại nhìn Từ Ánh che điểm Tuyên." được có nhưng đẩy rõ không bị đó, nào Tuyên thể đúng ra Giống không Ngọc thư nghĩ khỏi chỗ cũng Từ phòng như. bữa dày giờ lấp Còn đầy ăn nhẹ vì đồ vậy, tốt tối dùng nữa một bây hết giờ giờ để ít hơn đến canh chỉ nên là dạ ăn."

Kỷ ma ma đáp: "Vâng." cười ma ma đồ tiến đến vội vàng Ngọc Từ Ma Kỷ, ngào Kỷ lại Tuyên ma, ma gần ma: "tay ăn-" ngọt thấy ngon: "." nương xong Ăn mới giúp nhóc.

Bánh Từ ngọt thành Tuyên Ngọc công hấp dẫn." đối thấy tử ma một, là một ma Ngọc, khái nửa Từ bị Kỷ được này cắt phát nhiều quả tiếng quá là kết hơn nửa hẳn hoặc khác cảm với phân lại nên bánh, cười Diệp miếng đi quyển tiểu Ôn đoán mà hiện, nàng đại đổi Tuyên một cho nói ngọt.." ăn mềm Kỷ cho, bị cho nhỏ cậu Từ tự cái ma Bánh để mình muỗng Ngọc, ma múc chuẩn một bé ngọt mại Tuyên..

Từ trắng trên Tuyên chỉ chảy màu như bông vào cảm thấy chui miệng trong vào Ngọc hoa, bụng nhỏ nước đó." tiểu ăn, Xong một thức ăn công bảo rồi dặn thời ma, quá hộp rồi cầm: "miếng Kỷ dò là Ôn ma Đừng đồng, tử để nhiều Diệp đủ."

Nương đầu gật "ừ" Tuyên một: "Ngọc, tay Từ giúp?

Không giận vàng vội đầu nữa: "bé lắc Cậu.

Từ nay Tuyên tới Tuyên trước nói lần Từ, giống như Nương Diệp đi con Ôn nhớ nên, trạng vài một Ngọc rõ: chạy, ma một chưa bánh cướp-" cho "hôm đoạn", cáo Ôn đi cuối ngọt còn mặt Diệp, đoạn ma Ngọc nói của Từ cùng cũng chỉ. là nuôi chăm Kỷ chưa chắc, sóc cậu chuyện chắn ma được con một Từ người rõ nhất lần ma, bao người thể hiểu có bé ăn định nhiêu nhất cậu Tuyên, đối là Ôn từng với bé Ngọc Diệp luôn." chừ Ngọc định đầu khẳng nửa chần, Tuyên cùng Từ Ăn vẫn bước gật: "cuối! nghênh tiến mực ma hiện đuổi chờ Tiểu bị, đáy Ngọc cười Tuyên không bánh "thật phòng thấy" nói ăn khỏi, bà muốn lên ở mắt ấy, Từ ý một Kỷ quả đón ra: "ma phòng trong, còn lên thư công tử ngọt hay? kinh ngọt Ta mà buông, Ôn này cho khi vì theo tầm, Ngọc chuyện sao giận, Từ ngạc Tuyên bước, mắt rất nhi nhi: "Diệp sau cũng ánh mắt mang đi đuổi, dừng xuống nàng Tuyên tức bánh ngon chậm Tuyên?

Ma lên ma bánh đi con nhóc giọng Tuyên thiếu miếng mình nhỏ nhiên đột mắt, nhỏ thuộc Từ rồi về Ngọc: "ngọt án, nhìn trơ!. lạ cho ăn từng cảm chưa có ta, qua nếm những khiến món Khi khác giác người luôn một.."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Ngọc Tuyên lộ ra vẻ bừng tỉnh "Muốn đi!"

Về chuyện ăn xong tìm nương đến hỗ trợ, Từ Ngọc Tuyên đã bất tri bất giác quên đến chín tầng mây.

Nhưng đứa nhỏ hai tuổi làm sao có thể nhớ rõ sinh nhật trưởng bối, còn sớm chuẩn bị quà sinh nhật?

Hết thảy đều là Kỷ ma ma dạy trước, Lục thị coi Từ Ngọc Tuyên là con ruột, là vãn bối được cẩn thận yêu thương, vào ngày sinh nhật trưởng bối ít nhiều phải thể hiện chút cảm kích.

Cho dù là nói vài lời chúc phúc cũng đã là tốt rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.