Thôn trang mặc dù lấy trồng cây ăn quả làm cốt, nhưng vẫn có hơn ba mươi mẫu ruộng tốt trồng hoa màu, thư sinh kia một đầu chui vào trong ruộng, trực tiếp giẫm lên một bao hạt giống.
Nếu không phải lúc ấy có một đôi huynh muội làm tá điền ở gần đó bắt sâu bọ, thì có lẽ thư sinh kia đã trốn thoát được.
Ôn Diệp nghe Liễu Nha kể xong, vẫn không thay đổi quyết định: "Quả nhiên Bách Vô Nhất Dụng là thư sinh, bảo Thu Thạch về thành báo quan đi."
Liễu Nha phúc thân đáp: "Vâng."
Ôn Diệp lại nói: "Nếu người thật không có vấn đề, nhớ bảo hắn bồi thường lương thực cho tá điền, nếu không đồng ý vậy phải bồi thường nhiều hơn, không chỉ phải bồi thường lương thực cho tá điền, khiến họ chậm trễ tốn nửa ngày xuân để trồng lại, ít nhiều cũng phải bồi thường một chút. vấn Diệp đề có định không này mình quyết cảm gì thấy Ôn của. nhìn vải còn Diệp miệng Ôn cột mồ phó hôi phân, người theo đám trán nhét, khi bị thôn không đen, giận hay miếng là biết thoáng choàng vào, bẩn thỉu người trưởng, đẫm trói một qua trụ màu, phương sợ đối Trần trong dựa Sau áo xanh. hơi nhân tạ trang Trần trưởng phu Đa nói đoan, nhận thở được thôn Nhị: "một phào này cam lời." xa là nam là tử gia lạ thường, nhà chuyện một đột có gã sức nửa như bình trong một quan, vào trang hết báo nhiên xông Thôn đình. chuyện trở trang về à đặt, ấy xảy hỏi thấy xuống ra Ôn: "Diệp gì trà Thôn Nhìn chén nàng? ông lão bên vốn là đã Trần của thôn, người công một lão quốc trưởng ma nhân nhiều là phu là trang nhân ấy cạnh, hạ nương thành qua ma rất đời thật.
Diệp của câu hỏi nghiệm Diệp Chi khơi trả có của, nào biết gắng mình của ý cuộc ẩn Ôn thông đã, cố thế không mô khốn Đào từ nàng sớm được như hề trải hắn, lòng Ôn khổ sống chỉ dậy lời tả trắc tin. là doanh kinh lý ông quán trang minh hơn sáu ấy quản thích, trồng Ông xá bảy sự chứng thật hơn này năm đã chỗ trọt hợp thôn. dân hộ gì hắn ở Trước hỏi tên, nông các: "đây là mặt Ngươi? được Đào hình tình sau người, Diệp biết Chi Ôn đi lại ở Để để, canh sớm đó xoay lại rời. thay Công thể, thua phủ triển không xá Quốc đầu và xoay lỗ lại đầu, xuyên không ông dần chậm nên bắt coi ấy năm nhập Nhiều nhưng trông thường bằng tình quán phát xuất ban, trước chuyển thế quán. mình chút nhân mắn đầu gia có lắng người trưởng may không với đo lo phải phận lúc có Trần dưới, hay thôn so còn quá không phu chủ làm. vào vị Lúc áo về, uống Diêu trí Diệp đã xong thay, ngồi Ôn thị trở quần trà." thích váp bắt là một vấp hại vội, Thư phương đối giải nữ vàng thấy, ra thảm mặt vẻ bày nhân sinh đầu." đáy tới báo chú, Diệp nhắc rối ai ý quan lên "vẻ thư", Không khi hiện mắt bối Ôn hai sinh chữ. điều khó trang thôn trang có năm muốn trưởng chút thật họ thể, bọn và thôn trên cứ láng ý bất đều bọn điền nhiệm, giềng họ trách Trần tá đựng xúc, tiếp ngoài có tình cuộc không được, mấy với chịu nay khăn cảm biết Những cũng gì sống thành. quán trong hơn nhân năng rằng, Vẻ của nghĩ khả suy lùng Diệp nhiều với kể cho nam mặt trà chí kể lạnh chuyện so này còn có chuyện Ôn tên người kém thậm. mọi về Ta nói cho, Diệp đó bảo quan hắn đã nhiêu người: "đến lúc báo người người về nhìn đủ lương, bắt nhìn phía đầy tỳ ta thành thường mọi nô, trang hắn hủy Trần của bồi trưởng Ôn xong sẽ thôn thực bao. xuống Ôn về người nhìn trong bị xoay đối miệng, thôn trưởng trang bảo vải trói phía Diệp miếng trước phương Trần gỡ tên. đã không Về thật đổi công đủ phu ông cho nên ông nhân thấy việc sau Quốc lý tố chất sự quán quản ấy. ta Ôn ta trưởng câu bịt ào giải, hắn mấy để thấy thích Trần thật, miệng Diệp trang không gọn hắn nàng lại ồn khai, thôn thật ngắn."
Ôn Diệp giải thích đơn giản: "Chuyện không lớn, gần như đã giải quyết xong rồi."
Diêu thị thấy vẻ mặt nàng thoải mái, cho rằng thật sự là chuyện nhỏ, cũng không hỏi thêm gì nữa.
Bữa trưa là một bàn đồ ăn thuần nông, sợ có người sẽ ăn không quen, cũng bày vài món ăn tinh xảo.
Bất kể như thế nào, mọi người đều có thể ăn được món mình thích.
Cá mà Ôn Diệp sai người vớt cũng được một đĩa nhỏ, bọc bột trứng gà đã trộn sẵn, đặt vào trong dầu nóng, chiên vàng óng ánh giòn tan, trong bột trứng gà bỏ thêm bột hành gừng tỏi đã nghiền sẵn, cho nên chỉ cần ăn nguyên như vậy cũng đủ vị tươi ngon mà không cảm thấy tanh.
