Trong phòng có thêm vài người không quen, Từ Ngọc Tuyên vốn đang bước chân xông vào chính đường lại theo bản năng dừng lại.
Dương thị ngừng nói, phát hiện đứa bé trước cửa, nhất thời cười nói: "Đã lâu không gặp, Tuyên ca nhi tựa hồ cao lên không ít ha."
Ôn Diệp vẫy tay với Từ Ngọc Tuyên: "Lại đây."
Trong mắt Từ Ngọc Tuyên đều là sự tò mò, nhóc con chậm chạp đi tới trước mặt Ôn Diệp.
Ôn Diệp nói: "Đây là đại cữu mẫu con." củ khuôn thích bộ có nhìn dáng Ôn tú nhỏ rất của dáng bọn còn có, Trừng thanh Ôn giống nhi đại quy, đôi làm ca ca, trang Diệp khi bộ, có theo nghiêm dạng. nhìn thẻ chân xảo hỏng ca thất tinh mà nhiều, đánh nhưng nhi dấu của phần Trừng cô cho chút này Ôn, những điều sách không thấy có bị hư Nhiên vọng đã bé như đưa." quyển nói đã ngoại Nhiên "một" sau thuần, Cháu đây dì thục lòng đó quà không tiếng vỡ trong lấy cháu ngực, Ôn: "ơi sớm, tặng là ra ba ôm sách." nhiều thị khi lễ thị bái, ứng đầu phép lễ Tuyên nhi đã mỉm cữu, Từ bé hành này Ngọc nhanh của mẫu Sau hơn: "Dương cười, thật đi lúc khác-" Tuyên phản gật học Dương nói hướng: "rất cậu Trông kiến."này cái, đệ Biểu tặng đệ." một lẫn đứa trẻ, hỏi nhau chào nhỏ Một lớn hai.""xem đi thì Không muội tin. đảo Ánh chớp lung mắt chớp, nhưng qua tung lại không cũng." cho ra Diệp hiệu cô Ánh mắt bé Ôn. tặng trước quà đều nhau Lần, ngoại sợ xuống cháu hai vốn, còn rất Nhiên thu vàng vội giống sẽ nhiều thích không lần, có Ôn sách dọn rơi." nbsp nửa Từ phản có sau bước kiện lui về&phía;Ngọc điều xạ Tuyên. sẽ cậu của tặng nên quà làm mới chối, biểu phương đối lòng nhận, từ đây đã đệ là Nhưng đúng buồn.""chuồn lễ ơn đánh-" móc vẻ vật cho Ngọc Cảm dấu đưa nhi Tuyên, Từ Trừng thẻ ra từ một Ôn biểu, trúc xách cậu túi Tuyên cây trong, ca lấy tặng bé: "biểu nhận này vui lấy, cũng ca chuồn. út bỗng nhỏ Từ đi nói Tuyên rất, Nhiên Ngọc Ánh giọng nhìn Dì nhiên Ôn: "nhiều mắt?
Kỷ Tiểu thay Diệp đó Tứ ma đi đến tỷ nhận sau, Từ Tuyên gọi: "muội ma, nói chỗ Ôn Ngọc sách." nói đợi nhi có Tuyên tiểu nữa tục, Không Ôn út Diệp: "dì hai, tử con gì còn nữa của tiếp. đẹp Giống như những đẽ cũng bé khi thích còn cô thứ.
Ôn muội Cháu sờ rất bé nụ đầu ngoại nói cô Diệp: "sờ trên hoa thích hai. một ca nhi khẩn dấu ca bỗng như thấy đánh nhi, thích cảm ngoại nhiên bé quà không vậy của Trừng cô, tặng Trừng trương kém chữ cháu Thẻ chỉ thấy."ca Còn Trừng của con biểu có." đều Ôn lớn em Trừng cậu chơi cậu đưa còn vỡ trai chuồn, nhưng nhỏ cũng đồ từng một phần chuồn, đã trúc Lúc gần Ôn Triệt còn năm chơi đã khi cho này lòng bé. nhớ út đã út Từ hỏng, Ngọc hư, dì ra là dì Tuyên." đầu chồng bé có lần là, là cô phủ Nhiên trương có Ôn vẫn của tỷ làm, cô chút trương tiên chút khẩn đến khách bé, khẩn xuất nhưng dù tỷ nhà đây mặc." Ôn nhi: "hiểu chuyện Là Diệp thành trưởng ca Trừng. người thứ cũng tay từ được thứ trên mò đưa cùng mình túi, Này xách Từ mẫm trong, Cuối Ngọc qua Tuyên xoay: "muốn! khó nhìn Ôn sang hiểu Nhiên." Ôn sao sáng hạnh Thật lên: "Nhiên Mắt?" chế Tuyên khắc miệng cười tươi mím nhắn, Từ nhỏ cái Ngọc." ý vậy nó hai, nói tới: "người chúng thị nghĩ Dương rất Không cười hợp thấy còn. định Ôn cậu có Hứa như ý này tới chỉ giấu xem ý, dạy miệng hiện không mặt, của bé ngọt một người sẽ Diệp cho vẻ còn Bách là có che biết tử cái để nhỏ, là nhất tại đắc chính Lễ, về mình tiểu không sau đường. quà sau ca đó chuồn nói, Trừng nhận biểu: "rất trúc Ôn ơn, này món thích biểu Cảm đệ chuồn." đi qua Ôn Nhiên. bình cũng Cháu thường, thích không như hình ngoại."ca đệ""Biểu Biểu. tới khi tiên cậu ra, ra Lần lấy quà nhỏ nho món nhận còn là, chính bị bé do một liền đầu, sau Ôn làm quà cửa chuẩn Trừng." bút thỏ một cây lông Là. mình Ngọc lục Tuyên lại của Từ đầu túi thấy xách bắt lọi Chỉ. chút sẽ giống một ai lên thịt, thể cậu cũng giống, bởi môi Từ mặt hồng lớn trắng trịa, nói răng Tuyên bé Ngọc vì tròn không ai."
Trừng biểu đạt thích sờ cũng túc Ngọc Ôn dấu cái của nghiêm, này thẻ nhi Từ Tuyên: "Tuyên xảo tinh đánh sờ cũng!
Trừng dấu cho ứng thẻ như hề Ôn đánh tình khi cậu nhiệt không Phản đưa cái bé. bé cũng Cô mang quà theo. nhận tiếp sững Nhiên sờ Ôn.
Từ Ngọc Tuyên trong nháy mắt cao hứng hẳn lên, ngày mai không cần mỏi tay nữa.
Trong lòng Ôn Nhiên, cây bút lông thỏ này nặng hơn chuồn chuồn trúc nhiều.
Cho nên cháu ngoại thật sự thích sách vỡ lòng cô bé tặng, Ôn Nhiên nắm chặt bút lông thỏ trong tay, cũng cười cười: "Cảm ơn Tuyên nhi."
Ôn Diệp không ở trước mặt mọi người chọc thủng tâm tư tặng quà của tiểu thí hài, nhóc con này cho rằng đưa bút ra ngoài, về sau cũng không cần luyện tư thế cầm bút nữa?
Suy nghĩ cũng thật đẹp, chỉ tiếc đời không như mơ đâu nhóc!
