"Mắt thấy năm nay mới đó đã trôi qua một nửa, cách sinh thân năm sau của con cũng chỉ tám chín tháng nữa thôi, con nói xem con..."
Sinh thần của Ôn Diệp rơi vào tháng ba.
Thường di nương có chút không nói nên lời, chẳng qua chỉ mới một câu mà hai mắt đã rưng rưng chực khóc.." hôn nhất bà mẫu cuối định: "sự ngắt nhất Chậm Diệp ra, trước lời là việc định con Ôn ấy thân của năm sẽ. có bà Diệp Nhìn thực, đáng thương ấy chút Ôn cảm sự lúc này thấy lại." bà cho hai đá an Diệp: "ấy bằng nóng ngụm trấn thêm bào Ôn không Còn ăn đỡ. rồi có ăn hai có thế gả ngon: "ăn này nhờ Hôm nbsp nói những chờ thứ ngụm lại khi này ăn được thân mới chỉ nay, ấy con mẫu không thể&xong;che, con sau sợ đi món thể chở được nữa của Bà." đỏ Thường đi nương vẫn di nàng, nước rút vọng đôi hoe khi đã mắt kỳ nhìn còn mắt với Sau.""Đương phải nhiên không." ấy nói Ôn lòng ra trong lời Diệp bà. một nhìn hiếm bào quả ngụm thật bà nếm vào, cây nương nữa lạ ấy trong, bát vừa nhìn bát lên mấy đá mắt di thấy, bưng lần rất rũ đã loại, ngon trái thử Thường. nhìn da khác này Ôn người vẻ mặt Nếu Ôn nhất, là với định Diệp Diệp nổi sẽ gà. giải Còn nhiệt." không cả có việc chuyện sự của rồi tháng quả hiểu đều về viện nay, biết hiệu định có Thẩm hôn thị manh mối e chuyện đến, đã nhất làm Nàng chính gọi là vẫn nói nàng." mẫu dần nhưng hoãn thân Ta lại tin tất nói, Vẻ: "nương là của của rồi mà con di mặt hòa, Thường nhiên. mấy già không đi mươi, nhiều phần thêm hề chỉ thục mặt đi trên qua năm, thành gương ấy chứ Hai. tĩnh để chính Nàng quạt, bình lại phe mình phẩy la."ư Thật?" cứ Thẩm lòng thị, bức rộn bận nóng đi phiền chuyện Ngày hạ để.."là tin chính Vậy không rồi con. này ra mặt mà trẻ thân khuôn cộng lọc đời của, sinh trước ấy vừa, Nhưng bà lớp này người việc với tuổi nương mượt xảo với là nàng một vừa mắt thêm tinh. nói rồi, nữa nằm ngon đá nó Diệp mau án đâu bào Đang không: "Ôn đừng trên thư nước, Di vậy đi nói để bát, thành thì tan ăn chỉ nương. là nhác Chi nói ra nằm, thử ấy thân khóc hai mình Di tin di mẫu tự, Đào chậm ngụm Chi ngồi Ôn ngoài đá bảo với không thân thêm như nương, Vân lại nửa bào với ăn tháp vào Thường nâng lười của, sau nàng người sao chút nàng thế, rãi đút Diệp nếm nhất: "lên nương mình đó dựa thể sợ lui nửa này một? nói gì nương Diệp đi này, nhà quạt xem chỗ an: "cũng nào phải, ngồi trong Ôn thể chứ nhàn làm phận không người chờ tháng kỳ à, la phe phẩy cực không, Di con có luôn nhã?"của đoạt tự mẫu nhọc, dụng nương lòng di sự vô có, cũng thân con định sẽ Chuyện hôn. người định sẽ xong thân bà của nhất chuyện, cầu thỉnh Mẫu này đã làm ấy ứng đáp." tin tưởng với người là ấy không đối tuyệt đối di là, bà Thẩm tin nương mà Thường Diệp Ôn thị."
Nói xong, trong lòng Thường di nương bỗng nhiên có chút hối hận.
Giấy bút và nghiên mực trên thư án đã được bọn tỳ nữ dọn đi từ lâu, Ôn Nhiên đang ngồi ở đó vùi đầu ăn đá bào.
Sau khi đá bào trong bát đã vơi đi một nửa, cô bé ngẩng đầu lên, đoạn đối thoại của Ôn Diệp và Thường di nương vừa hay kết thúc vào lúc này.
Ôn Diệp mắt đối mắt với tiểu muội vốn kiệm lời của mình, nghe thấy đối phương đột nhiên mở miệng: "Di nương yên tâm, hai ngày trước phụ thân lại thưởng cho con hai mươi lượng bạc trắng."
