Trong viện có một đống ma ma tỳ nữ nhìn, mọi người ở đây đều rất yên tâm.
Từ Ngọc Tuyên là đứa nhỏ nhất trong mấy đứa nhỏ, Ôn Trừng chăm sóc cậu bé nhất, Đỗ Minh Hữu cố gắng tỏ ra già dặn nói: "Không bằng chúng ta chơi trò giải đố đi?"
Ôn Trừng khẽ nhíu mày: "Triệt nhi và Tuyên nhi còn quá nhỏ, còn không biết đoán."
Ôn Triệt trẻ con chỉ hơn Từ Ngọc Tuyên hơn nửa tuổi phản bác: "Triệt nhi biết!" Từ Ngọc Tuyên học theo: "Tuyên nhi cũng biết!" ta thế họ cho bọn nói Vậy Đỗ thuần nói "rằng" đơn biết, là trước ra: "đề Minh vì Hữu thật."có chỉ chuyện" tử lớn nhóc cậu thể nương mới người có là, Cưới nhỏ làm còn.
Có Minh rõ không Hữu gãi, phải: "nghe Đỗ đầu gãi nói không?
Đỗ vội có Ta mặt vàng bừng, bác Hữu không Khuôn: "phản Minh đỏ!"Biểu ăn, nói đệ đệ tung lung! không cói Ta"." ra Trừng không là Ôn, Đúng nói đơn nhưng cậu rất gần lập, như giản tức đoán.." không nhưng tự đệ nội, nghĩ Ôn sẽ Tuyên phức chắc Chuyện ra nói cậu nghĩ nói, tâm vậy như ra thế Trừng nhất, có rồi sau biểu không như chắn đằng tuy thầm định người phải tạp mình." đâu càng không yêu càng xem Sẽ."
Là Hữu toàn nói nghĩ, trong không Hữu đúng, Minh sức mắt suy cậu có phần nghĩ như lực giảm, vốn cũng: "Đỗ nghĩ vài nháy Minh chu hình đi. làm dự tham cảm họ nhưng biểu, tuy bọn nhỏ có đệ cùng phải cũng Nhị đệ giác cho.." nương dò với là đầu lại, đệ đọc vì tử Ngọc đệ phía nói đồng, Trừng Tuyên Từ cưới: "sách hỏi giọng, gật đó thế nhìn ý Tuyên ai là biểu về sau Ôn nhẹ? nói Hữu Chính nói ca: "Minh mà sách "Trừng " Đỗ là chữ biểu tiếp." vậy Tuyên đó nghe Ôn biểu Trừng, kinh điều ngạc liền dạy ai đệ." đó thật thích kỳ là cha không hài từ, biết như đọc rất tiểu dễ cho lừa sách, nếu cậu không bị nói Ngay tử sẽ đầu, cậu thích cũng vẫn sau." đã như hình Ôn Triệt hiểu.. kể ra Từ nhà đọc cái về, sau nói không lại Tuyên Ngọc nương nương chỉ chính nhắn: "tử đọc chịu sách thôi với, được không Cha chăm bé, hiểu mở cả, cậu đó Đây câu, đều nhưng, cậu thế đó đọc miệng sách sách không nói" nói là tốt cả nói chính nào là thích khép khó cưới cũng không có tin nhỏ câu sẽ, ai cũng nhal Cha bé sau ngừng như là." ca cầu đại mình vẫn hai, Ôn Triệt nhà nóng lại lần nói, bé có ánh Cậu không nảy, cứu đứa đoán nhỏ mắt ra hai chút. các còn không thể ngăn không người rồi ma Kỷ có kịp xa muốn những thị, đi đuổi Dương đã, còn không biện chỉ lại chút ma xa cản một ma đó khác ma pháp cùng có ấy cách bên ở nữ bà tỳ.
Tuyên nhi kiên sẽ nói không: "Ngọc trì Tuyên Từ thích! vẻ thơ cũng đoán Ôn, ra Tuyên Từ không mặt ngây Triệt Ngọc. tin tất hơn Tuyên rồi nảy khăn đã thích chút, cả cũng chịu không mọi những bé có, trong cậu việc mình lại cùng Thấy tuổi nóng khó với hơn người, Từ người giải nói mãi càng giờ đây Ngọc so chậm." nhau thấy Ôn lớn hòa giải Mắt một đệ, khi nhỏ một lên còn sao nhi không, Minh: "cũng chóng, như Tuyên cãi muốn nói, nhanh thích tiếng còn giờ đọc bây sách không phải Trừng nhỏ bé ca Hữu."
Cha không Minh ta Đỗ: "cũng gạt nói Hữu sẽ ta! đối hồ lớn có rằng Hữu cưới không Đỗ chuyện sự nhưng "hiểu tử đã" tuy Minh biết Tuổi một nương với mơ. thích nuôi thói quen dưỡng Lúc sách này dần đọc mới cậu dần.""Nhưng mà, mà nhưng.""Đoán xem Đỗ cũng, Hữu dày đơn" tiên Minh đầu thức càng cũng: "đọc có Có trong tri, giấu bắt đầu chữ có, nói có mỏng thích, giản càng rất hình chữ. cho sách nại có thôi: "nhi mới, Trừng "nói" đệ, còn Triệt đó vừa, quyển đấy Tư Oánh nhẫn hai Tuyên Ôn là nhi tặng muội." vì sẽ thi sách vội Đỗ: "lên là lai Đọc la khoa Minh cử tương Hữu!"
Ngọc rồi Tuyên hiểu nhi bĩu: "lại môi Tuyên Từ!." Tuyên không đột cất thích Ngọc Tuyên nhi: "nhiên sách Từ đọc cao giọng. nói Sao đối con thể: "cha đọc Hữu, ta phản thích, Minh sách trẻ đều Đỗ có. nói là lại ta Vậy lần nữa được." thích khẳng, Tiếp bé nói rồi cằm, nương đọc muốn sách lên: "ngữ giương cưới ca tử, cậu Biểu định là theo khí!
Một bên miệng lẩm bẩm: "Đồng ngôn vô kỵ, đồng ngôn vô kỵ*."
*Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ Cứ như vậy an ủi lẫn nhau.
Mấy đứa nhỏ ở đây đều sửng sốt, biểu hiện của Ôn Trừng thì lại càng rõ ràng.
Thực ra, thỉnh thoảng Ôn Trừng sẽ nghe được qua chuyện có liên quan đến vị Từ cô phụ này từ chỗ cha cùng tổ phụ nhà mình, tất cả đều là khen Từ cô phụ vì sự quyết đoán, cẩn thận tỉ mỉ khi phá án của đối phương.
Thì ra Từ cô phụ cũng lén lút nói giỡn với Tuyên biểu đệ sao?
