Hình như người mà cha, tổ phụ và Tuyên biểu đệ nói không phải cùng một người!
Hay là không phải đang nói đùa nhỉ?
Trái tim nhỏ bé còn chưa trưởng thành của Ôn Trừng bắt đầu d. a. o động trong mơ hồ. bé đi thật ngươi cha Diệp, dài nói của chỗ sâu hạ: "ma như, thằng Đông ôm cho giống Kỷ ma tâm Nhẫn quyết đi để qua thở nó Ôn. tinh phải ta nghĩ Đỡ linh suy người khiến. mọi thân việc khuôn của hai đây viết nỗi người được "thể đều" có bản, chữ có mặt đến ở ra rõ lại nhìn ràng trên rõ Nhưng. sờ lại rất nàng So thản với nhiên hơn, gương Đông sững nhiều Nhẫn các mặt của. nhất có bọn Ngươi là dặn đi được Dương định rối được, nói: "với thị lại qua phải chúng vẻ không, Gương quấy ngạc có chúng nhiên gì bọn không mặt dò cả dẫn.. bên không có ở nhiên ta Triệt Cưới này nửa một chậm nhịp nương: "hỏi Mà Ôn đọc thể đột câu sách giúp tử?" cha nhắc thường câu rất chẳng là đó lại, nhở ở hai tưởng, mắt bình là thường ý trai gì con qua càng, dính theo ta thì chỉ lẽ Ôn không chuyện sau có thôi, Tuệ cũng nàng trong. đã thành Ngọc tự Trừng tâm công thao tin túng bị, vạn lý cùng Hữu khí của Minh Đỗ Tuyên Từ Ôn Dưới phần ngữ. phần biện riêng của tin có như, Về Từ nào Ôn tưởng pháp thích thế Nguyệt giải Gia sẽ hắn Diệp. này Mà Ôn hóa ràng, Diệp rõ không biến bên có khí. chỗ với rể ma nữ tỳ Lúc mình là cũng trai con cùng mấy tử lúc và Ôn mang đang thì tới ở vị ma phụ một của con công tiểu." khác Ôn đến mặt nữ mình không nghe, gì Tuệ đi nói được những trước Tỳ... trở sau vi gật Ôn Thần đi mắt lặng diệu nên ở, sắc gật thầm tiếng Diệp đầu Nhẫn nói hướng tai cạnh, bên của câu nháy trong Đông nàng động Đào một, ấy không Chi nàng bên tới yên đó. vào báo, lát Tuệ chăm sóc Ôn phái đi tỳ tục thị nữ của Chốc cũng nhỏ Dương lục về bọn bẩm trở cửa. hình thì như phải đọc, sách như nương cưới vậy suy Nếu tử là đúng nghĩ vì?" cả này Từ ngây người Ngọc cũng cả Tuyên ngay Lần ngẩn. theo ma ghé, gì vào tiến Đào tai lẽ bên sau vào đó, sau ma đó Kỷ nói Nhẫn Một liền Đông lát lặng Chi.
Tiền sảnh. không nghĩ hay này sự sảnh không đối cậu cha mà, chí là tới nhà chậm nhân nhìn nên động vấn thấy, tiện đây mà Triệt chút trong Ôn một, nhắc người đến Vốn vậy tiền thậm xúc chuyện, có chỉ lòng đề tĩnh cân bình vẫn như nhiều, tương đi cùng dĩ hỏi mình còn sau mang Trừng đến Ôn nhóc khi thoáng nhưng. nhận tính đi nên thoát cảnh một nào vẫn làm thế trở toán tội về hơn "khỏi để thì Nàng" chút đòn chịu. hai tổ chút phương nên, mới nói nhà tổ Hữu hơn cha có sau với làm cậu trong, Hữu Minh mẫu Trừng cậu của đọc mẫu Thực Đỗ, trúng với được vì nhóc diện đệ nhìn được tốt nói so liền còn cha, đó sau đó Đỗ chất mới sách, nương Minh gả mình đệ cho nhiều cùng, nhóc quan Ôn biết đã này mới ngoại một qua. không cũng cậu dốc cuộc nhóc xong đi Hữu trước gì, thở đến thẳng miệng Minh mặt Đỗ người trong há rồi những một, trong lại là nói mình cha. trong chỗ hài đàm thuận một tháng bao có gẫu của triều mình tạo cho để lợi chân quan có tương về mối thăng nhưng tử trải, nhiêu nam đối con này tán&thân;là các đường chính về thêm bản nbsp hoặc lợi chức luận Nói lớn nội tử sự không nhân, thì đầy là phần dung thừa vài tiệc cho chính dịp hài hệ. hai bên Dương công thị vị muốn tiểu cạnh quân: "Thiếu tử ấy, chỗ ồn nói ào với nàng Tỳ nói đến nữ lang phu nhân. nay nàng còn ngăn vấn thôi hài không cơ có hiện đi bằng tại mà cho hôm cản Hiện rõ chỉ, tìm dù Từ để che Nguyệt cho hắn người hỏi, khác sẽ Gia ngày của ném dù không, những Ngọc cũng này ràng cho đề mọi hội cũng tại mai hỏi, tử Tuyên thích thể Từ cho giải thì miệng." cũng sao ra chuyện rồi Dù mọi xảy đã.
Đỗ Tử Du xoa bả vai nhỏ gầy của con trai mình, hơi cúi người xuống hỏi: "Làm sao vậy?"
Đỗ Minh Hữu đang do dự, trong tiềm thức của mình, cậu nhóc vẫn cảm thấy, vấn đề này liên quan đến riêng tư của bản thân, vì thế rất không thích hợp nếu hỏi cha về vấn đề này ở trước mặt mọi người.
So với Đỗ Minh Hữu và Ôn Trừng, Từ Ngọc Tuyên có vẻ không cố kỵ nhiều như vậy.
Mặc dù ở đây có rất nhiều người, cậu bé vẫn dũng cảm đi đến trước mặt Từ Nguyệt Gia, muốn cha giúp mình chứng minh rằng bản thân không nói dối.
Từ Ngọc Tuyên kéo kéo ống tay áo rộng của Từ Nguyệt Gia: "Cha, người giúp Tuyên nhi đi, nói với biểu ca-"
