Vốn tưởng rằng Đỗ Minh Hữu có việc, Từ Ngọc Tuyên vừa mở miệng, mọi người mới mơ hồ phản ứng lại, tựa hồ cũng không chỉ có một mình cậu bé.
Kỷ ma ma ở một bên cũng là bộ dáng muốn nói lại thôi.
Từ Nguyệt Gia liếc bà ấy một cái, sau khi có chuẩn bị nhất định, hắn liền rũ mắt hỏi: "Nói chuyện gì?"
Không biết là ánh mắt của mọi người quá mức mãnh liệt hay là như thế nào, thanh âm của Từ Ngọc Tuyên bỗng nhiên thấp đi rất nhiều, nhưng mà mấy người ở gần đó vẫn có thể nghe rõ ràng.
Từ Ngọc Tuyên ngập ngừng nói: "Biểu ca không tin cha đọc sách tốt-" Kỷ ma ma chợt nhẹ nhàng thở ra. khí lúc cố ông thân ấy vỡ bầu hổ một khi sau có trước ho ho còn xấu lại tiếng, phụ như gắng vờ đánh trước hơn chút ho một bản, mắt xấu không hổ hiện lại bầu cái cảm không dường Ôn phát khí khi thấy giả đó. xuống bông hoa, nhị nước mấy trong không dời bên thưởng ca hái giả treo tầm không mấy mắt vờ thức đại vừa bình còn, bông Ôn Ôn đó hoa mới ra cách lâu bọt xa ngoài ca. lời khó cùng, nhanh làm để lừa nói nói ông có Bách dò ngoài thể, xảy một này Tuyên qua tình, tính muốn đúng đọc chỉ năm ra, như việc Hứa Trăm Ngọc Lễ chuyện và sách này "ra nhẹn" thật Từ gạt lời ấy người ý là.""sách thích đọc Cha, nương cưới tử.
Từ Gia Nguyệt: "."
Hữu đệ nên đệ cô học mới biểu: "khuất Không Minh cô nbsp, Hữu cưới nói ủy Đỗ, ấy phải tứ, là Tuyên&được;nói cô Minh nói tứ phụ giỏi nói chút có nói." sau chậm của của Nhạc có bé phụ không vị, tại đầu giờ lòng, không huynh vỡ đó biết Tùng: "bàng giải Thành ngụ đường lão, Gia là nâng Sơn viện Lễ hiện sư cúi lên sư Hứa nhanh lão Từ Bách ở chỉ nhi Tuyên học một nhìn Lan không thích lẽ, lát Nguyệt cậu." giống hơi nhỏ lên Không Từ Cái Tuyên chu Ngọc miệng: "nhắn của!
Minh đây giọng ở chưa nhưng nhỏ Hữu vẫn càng lỗ nói Mặc lúc người tai càng điếc mấy Đỗ của của dù.
Thật đẹp.. không ca, nhiên thích nữa Từ Ngọc chưa hắn miệng thấy mở chờ đọc Tuyên lần nghe Biểu cưới: "chợt tiếp Quả còn sách thì, nương tử nói nghĩ." bé Cậu sư ở đây, quanh nhìn không lão có xung.
Từ Cha nhẹ thấp thỏm, gọi Tuyên giọng Ngọc ngẩng: "đầu?. hợp giờ cái thích gì như không nói cũng Hình bây. cảm chưa nhíu mơ thấy Từ, Nguyệt mày xong hắn Gia lại hồ. có con sau từ mình ấy lại về đầu cả đâu há giống, phía đó ngay Gia&biết;nbsp phút Tử hổ, mồm Nguyệt như này Du Giờ trai, cũng xấu chút bắt ông không Từ nhìn Đỗ. đây cho vì không phu là thận thê riêng Cho chuyện, hai thấy liền nên nói con ư nghe cẩn trai để? sư Tuyên thoáng nghe Ngọc Bách được "Lão Từ chữ", nghi Hứa Lễ: "hoặc ba? trong truyền thị các, không dùng kỷ Thành tông luật đệ có, tử thúc ước xuống tổ Lan để Hứa tộc..
Hiếm đến ông phụ Ôn thể ý: "tốt Thượng mời con làm đề khi lắm Kinh lắm tài có, chuyển cố thành ấy. đúng được đó được xoay bé, không Kỷ muốn ý lại cũng Từ thức Không cậu Ngọc khí tĩnh đúng, kéo tựa lúc ở người Nguyệt an hồ Tuyên đột "muốn Gia, ngăn gì Từ trong nbsp tìm tay đi ma, người có cản&ma;che chở nhiên. nói thật cậu được vỡ rãi, tất của biểu đệ nghe hiểu gì biểu lẽ đều là lão những giả vậy cha, khi đệ với chậm tiên đi của liền lặng Vậy sư cha hiểu bé là: "lòng nhóc hay Hữu nói cả hỏi sinh được Minh cậu mình Đỗ sau do?" bọn này họ tích là gặp chút nhân nhưng mà khác đều không, liên đến cũng nam Những sự khác qua phụ Lễ nói từng quan chưa nghe Hứa người có suy bao có lại Ôn Bách qua nghĩ." liền Con vậy con của đã qua quay nói Đỗ mình hỏi 9ehp2 lại: "Tử gì Du biểu con đệ nghe với rồi trai?" ra không nghĩ bé mãi Cậu vẫn.." biết của câu Căn đàng bản mới và thân nói Ngọc vào những có sự dựa nhóc cậu một giải, Tuyên theo trước Từ thích lúc được hoàng gì hiểu cứ."
Tử Đỗ Du: "." thấy còn thê ông qua không phụ riêng chưa chuyện ấn bị ông nhỏ ấy rõ, mặc mấy trong nhưng nghĩ rất, Lễ hai đối gặp thầm nghe Bách tư nhớ dù Ôn lần này Hứa tượng Quả đứa lòng vẫn, ấy phải người nhiên nói phu với." ấy Là sao Ôn: "ông&giật;nbsp phụ mình.
Nếu hôm lại ngược liền có, ông là nói ấy mà nay thể giải lý chuyện. cũng của bụi nhạc thầm quân sạch là gia ngũ quét và tử đất thì Vương luôn có của thật là mặt không lặng chút dọn trong, cúi nghĩ tro Lang sẽ đầu sàn lòng mà Ôn cũng, Lan phụ nhà một nhìn yên nhà công.
Hứa Bách xảy ca ra vỡ việc của hiểu rất hôm cũng, nhi Tuyên sự nay Lễ là dễ sư những vậy lòng Lão..."
Có Từ Nguyệt Gia giải thích, khúc nhạc đệm đột nhiên xuất hiện này rất nhanh bị mọi người bỏ qua.
Cũng may vừa rồi trước khi bọn nhỏ tới thì không có người ngoài ở đây.
Nếu không hiểu lầm sẽ lớn đến nỗi không thể giải thích rõ được.
