Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 231:




Từ Ngọc Tuyên được Kỷ ma ma ôm về phía Tây viện, cậu bé hình như cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc xảy ra ngày hôm nay.

Hài tử dán sát cơ thể vào trong lòng Kỷ ma ma, đầu ngón tay điểm về phía mình, nhỏ giọng hỏi: "Ma ma, Tuyên nhi làm sai nên cha đã tức giận sao?"

Kỷ ma ma trấn an nói: "Lang quân không giận tiểu công tử đâu."

Từ Ngọc Tuyên khó hiểu: "Vậy, vậy tại sao trông cha lại đáng sợ như vậy?"

Kỷ ma ma suy nghĩ một chút nói: "Có lẽ là vì lang quân đang giận nhị phu nhân." Kỷ ma ma gật đầu. thấy Ngọc nương đóng đưa phòng cha xung mò đều, vài đâu Tuyên nhìn Cha mắt chặt liền quanh lần: "hỏi, Từ cửa tò rồi?" nhị trong trước nương đây kéo bá ca tay như từ Giống. tức tự trong đổi liền bé thuộc;chữ ra" động quen chuyển Từ xấu cậu đi "giận" thành miệng." bé không hai nói ràng, chữ cậu "nghe Khi" rõ tức càng quýnh được lên giận. nương Cứu!"

*chà là Bánh. cách Tây Kỷ, vẻ rất lợi vẻ Ngọc vui Tuyên ép khá như gì có chí ở bánh lại khuyên, ăn ma còn không buộc thậm Cứ một, là viện được thuận ma vậy Từ.

Gia viện Từ chính có một mình Sáng sớm chỉ tới Tây chạy của đường Nguyệt." cho tiếng tục ma ma Kỷ lại liên nhị: "phu trả, được ma định Được sẽ giữ lời ma nhất nhân lên..."

* tâm đi, cũng quả Ôn cửa niệm được sau Từ mà hôm vào phòng ngày đến, kết tâm đi nơi Nhưng Diệp cứu Tuyên không niệm ngay Ngọc cả. đó hai va tử nhỏ thích phiền nhị cửa làm tử táo mới không sớm còn mất hợp kiểu đó giờ cái chủ tử chạm phòng nếu ngoài, tiểu sẽ, hết này vị nói cũng ăn cùng bếp gì giờ mà ấy làm với, công này liền tiếp lang: "cách mắt sợ nhân qua giờ đó cao phút sao, Kỷ quân Dù thì ra thích tiểu sổ à nay hôm phu bà công ý, có, ma cũng không sau một đã liếc mang qua thì* lắm ne rồi đi cố nhìn ma." ma ma Kỷ: "." nói đáp suy phu gì ma: "đã như Kỷ sai nhân cái ma đoán Hình.." người tử để ấy cho bà, nàng bà bước Nhẫn bà hơn tỳ một cho ấy đã nữ cùng trước gia Tây Nhẫn, đi thì một đám Vừa một khi nhân mình rồi trở ở ý với phu Đông về về chậm rời nói Đông trong cố Nhị viện phòng, sau khác còn những rằng đã đi nhị khi liền trở. người lời tiểu được nhị giải đó hai bắt trọng bà, mang tình chút sự lại có thương thể, không đó qua yếu một với không lão ngài: "lắng là chừng lang họ may Kỷ, chút Cũng nhất lần cảm lời đầu thế tâm ma, được nếu có chuyện quân lương nhân công nói không định hiểu phu như, gì Cũng lo đang có tốt lượng xem một nữa ấy thật để cùng ma nô ngày tử trái thích này nói mai thì?" mà mà phải nương đang: "cha đi, Ngọc nhưng bắt nóng cứu Nhưng nạt, ta Tuyên nảy Từ! đầu Tuyên bị làm Nương, hỏi nghiêng thơ gương vậy: "Ngọc Từ sao mặt ngây? đã tử sao cha với tử không nhau rồi chuyện nhi: "phải quân công, phu tử ngăn ma và đúng ngoan hài hài Tuyên, bé mà thì Kỷ cậu nói nói, Tiểu được phiền vội làm lại nương là đang nhân vàng lang là lại ma ngoan đi? giụa xuống, còn vừa nhảy bé vừa cậu đất, muốn muốn đi xong nói: "Nói giãy muốn, Ta đi. hừ mà Tức nói Tuyên: "lại tốt xấu tệ, bạc xử giận-" không Cha dám với Từ vậy là người đối Ngọc, nương. lại này Cái Tuyên, cậu cho để với nương cứu mai bỗng bé nhi nói: "được Ăn nhiên ngày nửa Kỷ, ma dừng ma một đi lại nương sẽ."

Nương nhiên sốt Từ Ngọc một Tuyên, hô ta chút: "bỗng sửng?" lời không Cái cũng này trả dễ." hiểu Cái sai Từ vẫn gì: "cái Ngọc, chứ nói gì Tuyên không?" cũng có chút thể muộn Cứu nương mà một.. ba vui nghe cao liền nhi thôi "vẻ Tuyên không chữ ne muốn Ngọc ăn: "Tuyên Táo được Từ."

Canh giờ còn sớm nên đồ ăn sáng cũng chưa được bày lên bàn.

Từ Ngọc Tuyên vốn đã không có gì vào bụng, cậu bé mang cái bụng rỗng tới đây, Kỷ ma ma đoán rằng hai vị chủ tử ở cạnh nhau gần nửa ngày thêm một đêm rồi, tức giận cái gì cũng đều nên dừng lại, thế nên bà ấy liền cả gan tự quyết định mang Từ Ngọc Tuyên qua đây bồi phu thê hai người cùng nhau dùng điểm tâm, nói không chừng có tiểu công tử ở giữa có thể làm người điều hòa, không khí sẽ ấm áp một chút.

Từ Nguyệt Gia nhấp một ngụm trà, giọng nói hơi nhẹ: "Nương của con đang nghỉ ngơi."

Từ Ngọc Tuyên vừa nghe xong liền nhấc chân muốn đi vào trong, Từ Nguyệt Gia ngay lập tức lên tiếng gọi lại: "Không cho phép đi vào quấy rầy nương."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.