Từ trước tới nay, đối với những lời mà Từ Nguyệt Gia nói, Từ Ngọc Tuyên vẫn luôn răm rắp nghe theo.
Cậu bé do do dự dự, sau đó vẫn xoay bước chân tới gần Từ Nguyệt Gia nhỏ giọng hô: "Cha."
Chóp mũi cậu bé bỗng nhiên giật giật, giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên: "Hương hương?"
Từ Ngọc Tuyên nhớ rõ mùi hương này là của nương.
Động tác đặt chén trà của Từ Nguyệt Gia dừng lại, hắn hơi nghiêng đầu ngửi ngửi, đúng là có một mùi hoa lê nhàn nhạt ở trên áo thật. thể mới con nghe Hứa sau nhiên Bách này Lễ, ngạc lát tiếp xong một đấy kinh còn sự: "được tức cha rất thôi thật ấy không, ông có ngạc giận thì nói Chuyện? vì không Hứa thế mãi bé mà Bách Lễ cậu, hơi bị tiên nghĩ chung chỗ Tuyên thủy xẹp đến như, sinh vẫn Từ khi xìu quả Ngọc ỉu vẫn thông bóng." bộ nghiêm không Từ trái thẳng giống căng Tuyên nhỏ cùng của của sư như khí, lão trọng chuyện rất tim dáng Nghe Ngọc ngữ nói khỏi. ngồi nhi Nhìn xuống Lễ sao tận đây cùng hỏi tiểu tiểu đến có thấy mình của tinh mặt, vẫn diện mới lúc tâm mình Tuyên, thần làm của luôn đồ đồ đặt vậy mắt từ đối nhi không Hứa nhi rồi: "gương Bách lực nhau ngang?" nhỏ giận lên về rồi cho Lễ nâng không tay muốn Từ cứu, Ngọc nương nhỏ nâng tức Tuyên nói bàn mắt Tuyên má Hứa: "Bách ánh nhi bé, cha Hai phía Cha nhưng và nhìn bé của. chức Nguyên có thiếu nghiêm nghe là sắc ít đổi thể cách nói thay nghiêm người nước đối người vị khác mới Trạng Hứa luật nói du dễ nghị nay cũng thổi, vị này Tấn hề luôn người phó Lễ không trẻ mấy những niên kỷ mà chu không lên, đều biết là ngoài hắn tuổi quan lời Bách, về không đã đồn khắp năm mặt chuyện.""nhi vẫn cứu nương có đi sao thể Vậy Tuyên?" cả có mấy thâm đệ nhau Ngô hai hữu thật năm lại Gia tiếng với ngoại thư qua Châu ngoài nhưng không trừ gì thì giao gặp cũng gọi kỳ người trước bằng ông Mặc Nguyệt từ Từ ở ấy một nghĩa thoảng bao thỉnh dù cùng miệng nhiêu."
Trong Tuyên gì không sư, mắt mình trước Từ làm được mắt lão Ngọc là không. ca cứu vòng đến của khó rõ vào kia, như cần lúc nương Tại sao vậy, trước lại tay khi được bá cứu dựa ràng là nương chỉ nhị. nhiên ăn giấu sáng một bèn đi đánh lạc cậu, vài không tự Hắn để kia bé là che cũng đồ nói hướng để: "trước Dùng phần phần chuyện. nhỏ luôn đầu thật nghi nho nhưng lớn có Cái vấn." rồi thể ăn Ngọc ỉu một Tốn Tuyên ngồi không, vào cạnh cả tiếng mà "buổi" vẫn xìu ra bàn nương bên A Từ cứu. mức nhưng qua cũng giơ, mươi tay lưu đã phong già ấy không nhìn tới quạt Hứa khi năm nhã, Bách tia ấy ông đi hiện như, tuổi Lễ một ẩn trong hơn giấy như trong động tác lên đến nho. gọi dĩ mấu là đó Gia có như liền tức hợp chốt không năm đệ phương nhìn Nguyệt của với nghĩa hòa người hiểu nhiều được vốn Sau đơn vậy thân nhưng mọi ấy thấy giận Từ hắn điểm bản không cao để hắn thể ông hắn. cảm nàng Hứa thú cười chứng một ấy có Bách ổn có Người cha rất bản giận Lễ điều năng, nói tượng thân ngày cảm thể đấy nhiên vậy ấn còn cho xúc, tỏ giận của ông: "thấy làm bỗng có nổi đột trong kỳ định có, lực cực này con con chọc tức Nương hứng siêu phàm.
Nguyệt cứ về lên không mặt trở ức phần Từ báo hôm, trước trong sắc vài Ký được tự hiện thế mắt không tối nhiên nháy Gia qua. rõ đối hoặc biết sẽ ngươi thoải không Người thể mái, rõ như vậy cái họ ngươi ràng, vì bởi là để ở nói là gì, cảm tư để ra nhiều rất dễ có chung ý phương thẳng ý công hơn với thấy ở. ông khi tính Nguyệt giận nghĩa cảm, Nhưng người tình Lễ tung Bách khác ôn, vị nhận thậm với không Từ Gia, đệ gặp có chí sau phát, hòa của cũng này lại chịu Hứa lung dễ khác ấy.
Hứa Bách Lễ phe phẩy phe phẩy cái quạt nhỏ trên tay rồi gật gù đứng dậy, vừa đứng vừa chậc chậc thở dài: "Không cứu được rồi!"
Đương nhiên, người ông ấy đang nói đến chính là Từ Nguyệt Gia.
Từ Ngọc Tuyên nóng nảy: "Phải đi cứu chứ, đó là nương của Tuyên nhi mà" Hứa Bách Lễ đi về phía trước hai bước và quay đầu lại nói: "Đừng lo lắng quá, nương của con không có việc gì đâu, chúng ta nhận biết chữ trước, nhận biết chữ xong, ta dạy con hai chiêu đối phó với cha con."
Từ Ngọc Tuyên lúc này thở phào nhẹ nhõm.
Nương của mình được cứu rồi.
