Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 234:




Lúc này, đối với cậu bé mà nói, một bàn đồ ăn này so với cái bánh nhạt nhẽo thì hấp dẫn người khác hơn nhiều.

Từ Ngọc Tuyên ngoan ngoãn cắn miếng bánh táo trên tay, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Ôn Diệp ăn từng miếng từng miếng vằn thắn nhỏ vào miệng, trong đầu cậu bé hồi tưởng lại quá khứ sau khi nhị ca được cậu bé dẫn ra từ chỗ bá nương, hình như cũng như vậy, ăn từng miếng từng miếng bánh ngọt trong phòng cậu.

Điều duy nhất bất đồng chính là, nhị ca vừa khóc vừa ăn, còn nương thì không khóc.

Nhưng mà quản hai người ăn cái gì làm gì, hẳn là đều được cứu ra nên mới như vậy đi?

Từ Ngọc Tuyên mang theo nghi hoặc nho nhỏ, ăn xong một khối bánh cho thỏa mãn cơn thèm. lúc canh ăn này này phút giờ thánh Diệp Ôn bánh bao đang, một gà hết dùng hoành cũng chén."

Ta cười không phải Ôn Hương: "Hương nhất nói thời, là con là nương Diệp? chi việc có, lầm công rộn rất đấy cậu là của bé Đừng bận. hơi liền ngửi tay thấy đụng quen Thân đó thận, trước vào Ôn không thể lại một phía cánh hương, mùi thuộc cậu bé cẩn nghiêng nghiêng về Diệp sau. tay bánh lụa sau Vân lại Chi lau lấy Tuyên lại sạch đó cho vụn khăn, trả Ngọc Từ lưu khăn tự mình sẽ trên."

Tuyên lại Ngọc nói Cha: "Từ. trong hỏi bánh ăn Ôn xong bao liền tay muốn làm Con: "Diệp cúi gì đầu? trước mặt muốn di chuyển Từ đến lại Tuyên Ngọc Ôn Diệp." nháy cúi Động hình Ôn nhai dừng đầu lại như của thật, nuốt ngửi vậy Diệp tác, ngửi nàng mắt là trong đúng..."

Ta đáp: "Tuyên thân với chỉ ở sau bản nhưng nói nhi Diệp giờ đây Ôn thằng ứng rằng đây bé sẽ định ta nhất ngọ tới hãy không cũng. ý Tuyên nhỏ bản ngồi sáng thể mình giữ cũng ở, dùng ăn giờ nàng Từ cậu, không trưa có lại bé để xem thân đợi muốn cơm, chỗ đứa không càng nàng còn mình Ngọc, tự đến Ôn nàng thì bữa Diệp." chơi ngủ con Ôn đến: "lời rồi trả xong Vậy đây Diệp cười trưa hãy. tay đứng bé đến thả bước Chi lên vội cậu vàng cậu mới tiến vững khi đỡ ra Vân bé nửa. ra có ngửi này Cái thể cũng mà.." nói Tuyên vào chỉ Diệp, nhếch Từ Hương tay cánh hương ngửa miệng, Ôn ngón lên tay: "Ngọc đầu?" càng người nhà hài càng khác tử biết dối lừa nàng mà thư, đến không tha Tiểu ngày cũng..

Vân xuất Chi bị Chi cần vật bị cho đi Đào Diệp Ôn dụng kéo cả tất dùng chuẩn phủ để. rời câu người sau quay con trước Nhưng mà Nương một xong Tuyên cùng chơi trưa: "nói, đi còn khi đầu lại, nha sẽ đến Từ khi ăn Ngọc! nàng phòng Gia Nguyệt bình thường, Từ cảm thính không Tuyên chỉ tới dùng Diệp, Ngọc mùi lại có Từ mũi thơm đến thấy như vậy Ôn xà nghĩ." còn Vừa tối chưa mới lại kiếm đói ngoài, bụng ra vẫn no nay vừa lúc, ăn đúng ăn."

Chi Vân: "."

Dù chuyện quen thư không nàng ngày ngày quá đã cũng chứ rồi thói có tiểu nói bị cho cây tiểu, sớm tử sao leo lẽ một các thành không công phải hai." lời cao đi xác Nhận, Ngọc nhận vô hứng Tuyên cùng rời được Từ.

Diệp mặt tiện thì thần tay mấy trước Ôn đến xem, tối bỗng để bản, thoại đi chút tìm xem đang cuốn nhập một xem.

Từ nương dùng chính được viện không cũng khi thuận ra bồi, Tây còn nương đã định ở cứu Sau mình Tuyên, cậu cơm lâu lợi bé đi muốn trưa bá xác viện Ngọc lại. này sao tử tiểu Vậy: "tiểu chờ bên Vân Chi thư thì nói chần công? nhà cười không chỉnh: "tiểu là thôi nói, thư ta Vân Chi Đào đâu nghe Chi cần chúng Đi chuẩn. thân đó có xà hương một Gia bản khối nàng vậy Nguyệt phòng cẩn thường chọn qua mà phòng nhầm cũng, Nàng Từ sau không, thường tối dùng dùng hôm tới nàng lê Nguyệt mới nhớ chứa, thận bởi mà Từ phòng cầm Gia, hoa xà xà là cho. chuẩn Diệp xuất nhìn Chi, với tiểu lát Tiễn trời, bị sắc nhi nói: "phủ, nữa Đi chút ta, hài Ôn đi Vân chúng một.. ăn chứ chuyện làm nàng tử được chuyện hài chuyện thể nhìn gì ngồi Riêng không một là.

Ôn Diệp khép lại thoại bản đang xem giở, ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên có thể nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Nếu như là Vân Chi cùng Đào Chi, tất nhiên hai người họ sẽ không quấy rầy lúc nàng đang xem đến nhập thần như vậy.

Nhưng mà càng làm nàng tò mò chính là, Từ Nguyệt Gia hôm nay không cần đi làm?

Trong lòng nghĩ như nào thì ngoài miệng cũng hỏi như vậy, Ôn Diệp ném cuốn thoại bản qua một bên một cách không thương tiếc rồi nói: "Lang quân hôm nay không phải đi làm à?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.