Ôn Diệp hoài nghi ông ấy bị Lục thị thu mua trước, nàng nào có nhiều tật xấu như vậy.
Ngay cả trước kia nàng thích ngủ muộn cũng tính là một tật xấu.
Lục thị sau khi nghe đại phu thuật lại, mi tâm xinh đẹp càng nhíu chặt hơn, nàng ấy bảo Tiển ma ma dẫn đại phu đi ra ngoài trước, thuận tiện cầm phương thuốc đi bốc thuốc luôn.
Ôn Diệp nằm trở lại giường, nhìn đỉnh màn, nàng chợt cảm thấy nhân sinh thật vô vọng.
Lục thị cũng không có rời đi mà là tiếp tục ngồi vào bên giường, Đào Chi bưng chậu nước ấm tiến vào, nàng ấy tự mình quấn khăn lau mặt cho Ôn Diệp. tù hai cháo Diệp đều Uống ngày, bữa liền cả xìu Ôn ỉu tì. còn cháo phải thịt ăn ăn nàng Người khác.
Diệp Ôn: "." sáng Vậy bữa Diệp, chờ mắt mong vẻ mắt: "ngước Ôn lộ? ngày điềm nhưng mẻ rồi chờ, tức mát đạm thấy dáng mềm rất dành Lục giọng không đáng Nhịn yêu bộ là của vốn trời phút tốt: "này dỗ giận, thị khỏi thì nhìn nàng mấy giờ.. vất vốn hoàn lanh Lục muốn vụng, ăn một miếng thị lui thịt Thật Ôn, tay đi vả nha bảo xuống Đào mắt Diệp Chi bưng đi tiễn lẹ. niềm vui gì cuộc sống chứ nữa này Vậy còn." dùng về nhẫn còn thị chỉ thể không sao nhịn nhìn ngày mắt, sớm làm phía được tin chứ Diệp Lục thể đông lắm, thu cách có mấy Ôn ánh." rau cho: "ngươi Cháo, Lục xào làm món phòng trắng thêm ta bếp nhỏ một thị bảo. lặng học, nàng Nguyệt theo t bảo phải Từ Gia?" xoay về động lui có không này Từ nhiêu bao phía, chạy tác Tuyên sau bước khoát người dứt Ngọc biết đi lúc nửa."
Từ một Ngọc lạch tới nói bạch, đắng chỗ vịn, Tuyên giường hàng chạy rất hai nhỏ lông vào chen Uống mày: "thuốc giọng nhỏ mép.
Một sau Sao lát bé liền hỏi: "cậu không ăn nương? ế."
Diệp Ôn: ". no Tây cũng không: "quá mỗi nói của ngày ăn lau vừa mấy lạnh nói, cay sửa Vừa tiếp đổi Đồ quá, đại được ngày phải quá viện phu kế." không nhẹ cháo có bé trắng cậu lời khuấy, nhàng bát vị khẩu: "Nương Ôn trả trong Diệp." không sau yên tôi, mệt kiểm lâu Tây đi lúc, thấy thời tâm viện mặt Diệp Một cần trước, như nhất tớ trước khuôn đây dặn mỏi tra thỏa thần đến, mang hồi sắc lại dò đám mãn thì theo Ôn thị khi ân Lục một. lại thường lần ấy nhiệm Đào sáng nghĩ Ôn Chi của náo bên, cảm Chi buổi đi Đào thư Diệp Ôn mặc bất trong ở sinh cho nhà, sinh bệnh ngày đau có mình bệnh, ngờ dù phần cũng nàng thích trách mình thấy nhưng Diệp loạn bụng tiểu làm cả theo này một.
Hôm cơm Lục nhi: dùng nói ngươi dùng và, ta thị Lâm mang lại cùng tới nay trưa Cảnh Tuyên. đáng lại chiêu bây tiếc không giờ dùng mà này được Nhưng. thư không Lúc tàu: "thì này đi khấu tiểu đạm ngày ăn muốn, thịt bệnh thì Tiểu nào mới liền thế khấu phu này dù thanh được, kho đại người trừ phải mấy thể đỡ nói trừ thư cũng nói. ở Tuyên phồng căng nàng quai bên ngồi, nhét nhỏ viên hàm Từ, đầy Ngọc cạnh thịt.
Ôn Diệp: ".." nói mẫu Vậy Diệp nhi: "Tuyên thân uống cưỡng Ôn miễn giúp?" bộ trứng chỉ Chi toàn để thì lại, Vân cần không món xanh rau và bưng một lại gà mấy phải còn nói càng trực món đi tiếp canh.." đã Ôn c Diệp. là giận tháng bộ hàng Chi giả: "Ôn tức, tiền Đào ta phát ngươi Diệp do nói tiêu của." dám Diệp rất là đây, trưa thị bữa điểm, bữa cũng Ôn mãng không cháo vẫn, lỗ sáng là ngoan, Có Lục nửa ở cháo. h.. trong tới được vẫn về đến phía, gió lui hướng cây, Hai bực buồn quạt quạt quạt quạt nàng không đi quạt lại lòng.." có tay biết Ngọc nghiêm sờ uống lúc buông không hay xong Lục xuống bệnh, đưa từ thuốc Diệp học cũng thể Tuyên sinh có nhỏ hơn, muỗng Nương sờ mới Ôn khỏi không túc: "trán còn vẻ, thị này là Từ phải mặt. vẫn Cái là nóng trọng hổi còn canh quan. nhìn mặt nhất khác bữa, dùng bát biết như cái hai thuốc này là mình Diệp, nào uống Ôn hình trước không thời không, nhau trước tối Đến cái cháo khi và chén mấy.. xong nhớ Không Ăn Lục niệm, mặc lại nửa nói: "uống thị cháo, nàng giờ thuốc xong qua canh đợi." ngay muối, cải muối đậu tốt muối toàn chuột không dưa cả bộ ăn cũng Rất củ thể." nữ chính tỳ Thứ thường tâm nhất nàng này là quan bạc ngày."
Ôn Diệp thở dài thườn thượt, nàng ngước mắt nhìn: "Nhưng Tuyên nhi cũng không giúp nương uống mà."
Từ Ngọc Tuyên liếc mắt nhìn bát thuốc đen sì kia một cách chán ghét, lắc đầu thật thà trả lời: "Thật đắng."
Ôn Diệp tiếp tục đau lòng: "Tuyên nhi không thương nương nữa rồi."
Từ Ngọc Tuyên ngây thơ nói: "Tuyên nhi có thương nương mà, nhưng mà bá nương nói, nói thuốc phải nương tự mình uống, bệnh mới có thể khỏi."
