Ôn Diệp hỏi ngược lại: "Vậy người sáng nay chạy rất nhanh là ai?"
Từ Ngọc Tuyên chột dạ cúi đầu, tiếp tục gặm thịt viên, qua thật lâu mới ngẩng đầu nói: "Là cha.
Lão sư nói, gặp chuyện không giải quyết được liền tìm phụ thân.
Ôn Diệp nhìn Từ Nguyệt Gia rồi hỏi: "Lang quân không có gì muốn nói?"
Từ Nguyệt Gia buông đũa, tâm mắt nâng lên nhìn về phía nàng nói: "Thuốc sắp nguội rồi.
Ngọc dậy Tuyên vừa học không, mới Bách lâu Hứa cũng Từ Lễ đứng chỗ đến. khi lát trong rũ được thật quả ủ sau biết chốc đã Đứa nhỏ. dậy làm cái sờ hề Nàng bị, phát ngồi không ban đêm sau mình trán nóng sờ tỉnh hiện đó cái.
* ngày bảy rồi thuốc mất mình tám, thuốc Diệp sắp cảm y thành Đông Liên Ôn tiếp uống thấy biến."
Diệp Ôn: "." Gia Từ Nguyệt: "quả hoa Uống mứt ăn có thuốc mới. giờ canh từ đầu Thân, học Bắt hơn giờ nửa." ngọt thật mua vừa lòng hoa Ôn hoa quả trong ăn, Từ Diệp quả mứt nghĩ Gia thầm Nguyệt mứt quả rất."
Ngọc Vậy con Từ cần: "nữa đầu không lắc Tuyên. vì rồi già, buổi Người mà đốn, ban ngủ ngày khốn thế tối ít.
Diệp miệng Mau Ôn đi đi bát: "thuận bưng nói." tâm Thật lãnh một tình trạng sự tên là lãnh cáo.
* Diệp xong kê giúp sau Ôn tác ngủ lại mặt ngủ, thuốc ngon phu không nhưng có, nóng Đại khi mức giường trên đơn được dụng nằm đến rửa. thôi này khổ thống không trình Quá. nói nhỏ liền uống Tuyên cũng khi mình xong đi học chén thìa một, sau rãi dùng Ngọc Từ uống: "chậm, cửa Tuyên Nương nhi. con nâng thôi thấy mình như Sao học cao ngồi, tinh đang thân thần giúp, vậy Bách mới thì rồi không sớm dùng đó nói trò Lễ mò cách đã nhìn xa táo: "sao tiết phụ tăng nước lại năm, bản của thân chọc tò không sau, tỉnh thoáng lạnh lại Hứa? còn Ngọc lạnh Tuyên thêm rồi Từ Sắp thân nói: "phụ học mình!"chưa này Thế được." cho hội tiếp cho Bách báo Hứa Từ cũng Gia cơ không ông, đến trực phái cả hỏi Nguyệt làm điều ấy người có thông ngay Lễ này. đợi tới Nguyệt bất liệt cơn bất tri cũng không Diệp Gia đi, ngày được ngủ thiếp đột Ôn một giác nửa Từ ngủ, đến nàng buồn ập đợi mãnh liền cách nhiên. giường người cái muốn muốn, lò cái nhiêu Gia lại đuổi nàng Nàng bao, đặt đâu khác Nguyệt lớn có lửa, còn ngủ chẳng một một nào đã cho Từ đang rất. ngủ tối nay đây lại Từ phải Nguyệt Gia.
Diệp khi, bên Hôm cạnh sau sau lại không đã thì Ôn tỉnh trống.
Diệp ngọt chờ uống, lại đó cái bắt gì tối xong đầu ngay nay canh Mà Ôn xem bữa ăn sau mong vừa.." thân phụ quả Tuyên Tuyên phía hoa nhi về lập nói nhìn, chưa Từ thân nhìn thấy tức có có: "Ngọc còn ăn mứt mẫu. trở hôm chiều Ngọc cũng, mỗi học đi buổi đi phải Từ Tuyên ngày nay Từ. có thuốc chỉ Ôn nữa trưa này không Hôm rốt, mà bữa còn uống hôm ăn cục, có hơi cũng qua cơm, dù mặc kho xào được cần với nhưng thịt bữa nói ngọt cơm là thịt, phú rất cơm một phong tàu Diệp nay đối gần đây." đặt thuốc rồi bát xuống nói Nàng." không lại như miệng thì Từ ăn nói, mong Ngọc nhi nữa Vậy: "Tuyên Tuyên trông ngoài vẫn trước." chuyển Con uống cậu về Ánh hướng cũng mắt Gia thuốc: "muốn Từ Nguyệt phía bé? giọng cậu không cũng để, biết thiếu Từ Tuyên biết bé buồn đủ lắc rầu Tuyên đầu nhi nói: "Ngọc sống rất sức." không chú uống chăm Một có một có trốn hết mình biết, thuốc một thể chén nhỏ mắt vào không Ôn chớp, chỉ cũng thân Diệp nhìn bản thoát nàng lớn."
Ngọc lưng nhỏ một động không bước một nhỏ hơi sách túi giống như tiếng đi, dài đại Tuyên nặng tiểu, chân thở tiếng ra nề nhân đeo Từ ngoài.. khắc nhiêu hơn biết phe thở, được phẩy quạt dài mà Nàng ngủn một bao ngắn tiếng cây không một.
Ăn cho Từ mứt ra Gia biết đắng túi một đỡ Nguyệt biến nhỏ quả: "một đâu chút hoa từ không viên một. lạnh trưa lại nhưng, ướp hơn tệ thể xong thì làm, uống Ngủ ngọt tỉnh lại phòng càng nếu giác, Ôn cảm Diệp thích cũng nhỏ nàng có canh không bếp."
Hứa Bách Lễ thật sự không nghĩ ra, ông ấy thậm chí còn nghĩ tới chuyện Từ Nguyệt Gia không muốn chăm con trai cho nên đang yên đang lành mới tăng thêm một tiết học như vậy.
Sau đó lại phủ định suy nghĩ không đúng, Từ Quốc Công phủ không thiếu tôi tớ, đâu cần hắn tự mình mang theo.
Còn nữa, Từ Nguyệt Gia cũng không đến phát rồ đến mức không muốn mang theo đứa nhỏ liền ném đứa nhỏ cho một lão sư vỡ lòng như ông ấy.
Hứa Bách Lễ nghĩ mãi không ra lý do, thế là đành nói với Từ Ngọc Tuyên: "Hôm nay trở về gặp phụ thân con, con có thể hỏi một chút."
