Hứa Bách Lễ ở trong lòng Từ Ngọc Tuyên trước mắt vẫn là một lão sư tốt, lời của ông ấy, Từ Ngọc Tuyên vẫn chịu nghe.
Sau khi học xong, Từ Ngọc Tuyên đột nhiên dừng lại trên một ngã ba đường về Tây viện.
Kỷ ma ma cho rằng cậu bé đi mệt mỏi, đang muốn xoay người lại ôm thì Từ Ngọc Tuyên lại né tránh, thậm chí còn nói: Ma ma, chúng ta chờ một chút."
Kỷ ma ma khó hiểu: "Tiểu công tử muốn chờ ai?" Từ Ngọc Tuyên trả lời: "Phụ thân. ở nhưng Chi ràng rõ lặng Lúc tiến, Nha quân lại: "Tiểu làm, đang cùng vừa bên Liễu, cái đứng nói vào tới Đào lẽ tử gì vào Tây tiểu tiến này nói lang không muốn công đi không, biết là mới viện thư ngoài đến. này mắt Gia hoặc về Ngọc ánh đó lúc của Tuyên gì, phát theo Từ Diệp né Nguyệt Từ nghi Gia Từ tay nhìn như thủy mắt trên tâm cái, Ôn tránh Mang mới hiện chung Nguyệt giống cầm phía."
Diệp dễ lại lùn nó Ôn nói tức giận đến rồi nhi chỉ: "chỉ mắt không bên Tuyên Ánh cạnh Chàng nhóc chứ khi như thì ở vậy sao."
Đứng khỏi rồi phía về Ánh mắt thoại, Ôn nhìn dời bao tỳ nữ: "hỏi Diệp lâu bản? gần Gia đến gì Ở làm: "hỏi Nguyệt đây Từ?" ngay Không lắc ở cần: "Tuyên Ngọc, đầu đây Từ." đầu ánh muốn người ngời Tuyên còn đột sau vội thì nữa vàng sáng Kỷ lễ vội quay Kỷ, mắt vàng ma ma khi rõ: "Cha lại đã phía hành hô nhiên Ngọc bà, ma thấy nhìn liền Từ sau ma ấy tới khuyên hướng. tay cầm vừa thấy kỹ Gia đang Tuyên Trong miệng nhìn Từ quang, mình Nguyệt trong lòng há bảo hỏi Ngọc chuyện dầu lão túi thì thoáng Từ lại muốn dư nhớ sư giấy." thấy lễ ma Đám đến nhìn vội người nàng vàng ma hành Kỷ cũng.. bắt khi tức nói, Ôn thoáng khuôn chuyện nạt Tuyên nàng Tuyên nam qua của Từ, nhân giận nhìn mặt quay Chàng: "Diệp nhi hỏi Đang Ngọc."."
Gia Làm thế: "Nguyệt nói Từ sao nàng?" vậy dời mắt Nguyệt Từ, nghe Gia ánh lại xuống. một Từ nhìn Ôn cái mặc ngoài mới, xoay Nguyệt tiếng trầm trên Diệp muốn rồi, ra liền lâu ô người Gia Nàng: "lúc đầu nghe đỉnh nói."
Tuyên Ôn Diệp phủ rõ: "ta có, và ràng đón lang tới Nào nhận nhi nói là quân." một quyết vì Diệp thế bên ngoài định nhìn, nay không Ôn nàng ngoài nắng cửa, đó ngồi chỗ sao ta Dù Đi, chút theo qua cũng nhìn: "nhàm, một xem chán lắm ì hôm sổ." vậy gì thầm đứng cha bản lại thoại làm dậy: "lại khép đang nói này Diệp Ôn cái con Hai." bộ định dáng tuổi như mà ít nhưng hôm tử người, có xem ổn nhìn cũng Đừng tiểu bé còn thường tuy, lúc nay rất nào tính khi nhỏ nhỏ tình cậu này.
Nguyệt đi Tuyên gì, Gia nghiêng Ngọc nhìn quanh Từ đang biết đầu cái, Lúc vẫn tới không, Diệp Từ Ôn đang nghiêng vòng." chúng nhiệt đứng mắt mình rũ ô ta xem giơ yên xuống Chi tới chính một đi đi tiểu lặng là ra cửa trước nhớ Đào náo lời bước bên thư nhà thì. giằng không Tây cha, mãi ngoài đang vẫn hai "thôi co" con viện Bên." bé Sau túi nhìn, lời dứt ánh mắt dầu chằm chằm khi cậu giấy." phụ đều Tuyên thân giấu hừ không rồi nhìn thấy đồ nhỏ Ngọc Từ nhi, hu nói ăn Tuyên: "giọng cho thấy biết mình ngon!" này rồi, bé giận Lúc sự cậu thật tức. ở làm Hai tới ngươi: "gì Diệp các cha vậy Ôn con đi nói đây? bên thành cái đến vậy miệng Vì đề là biến: "gì, vấn đây thế Cha liền?
Cha nói Từ tiếng thấy Tuyên dừng mệt mỏi hu lại Ngọc cảm một: "liền!" quân ma thích muốn nói: "Là Kỷ ma chờ tiểu công chỗ lang này ở tử giải. gian rất thời có giác Ôn mới giờ mình phát sau, đã xem qua thoại dài lâu Diệp rồi dằng Không đó trôi nửa cảm, lâu dặc lại hiện bản rất băng một qua một canh trôi. yên mắt lời cản ánh có trả lặng ngăn, lưng Gia chắp trai ý gì cố Từ Không, sau của thản nhiên: "con Nguyệt tay." biết đáp tỳ: "Chi Cái nô Đào này không." nói vốn vừa liền Tây hồi cùng quân không: "phủ chờ cười, viện cười cố trước xong thời ma định ta nghe, tử lang chúng không công về Tiểu ma dẫn bằng ma Kỷ rồi gian ngài?.
Từ Ngọc Tuyên nhìn thấy Ôn Diệp liền vội vàng chạy tới cáo trạng: "Nương, cha giấu bánh ngọt ăn ngon, Tuyên nhi đã nhìn thấy rồi.""Ăn ngon?" Ôn Diệp nghe vậy, ánh mắt lúc này mới hướng về phía Từ Nguyệt Gia đang cố ý che giấu tay của mình, vừa lúc thoáng nhìn thấy đối phương chưa kịp giấu kỹ một góc túi giấy dầu.
Nhìn ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mẫu tử hai người, Từ Nguyệt Gia nói: "Đi về trước."
Ba người trở lại Tây viện, cho một đám tỳ nữ bà tử lui ra, dưới ánh mắt chờ mong của hai người, Từ Nguyệt Gia đặt túi giấy dầu lên bàn.
