Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 254:




Ôn Diệp còn vén rèm, nói với tiểu hài nhi đang chen vào trong lòng: "Mau mau chào tạm biệt phụ thân đi.

Từ Ngọc Tuyên lúc này mới phất tay với Từ Nguyệt Gia, kích động nói: "Cha, con và nương đi đây-" Từ Nguyệt Gia chỉ "Ừ một tiếng, sau đó ánh mắt liền chuyển hướng sang người phía sau con trai mình rồi nói: "Đi đường cẩn thận."

Ôn Diệp trả lời hắn: "Biết rồi."

Từ Ngọc Tuyên chen vào: "Con biết rồi-" Ôn Diệp kéo đứa nhỏ đã chui đầu ra ngoài trở về, thuận tay buông rèm xuống.

Mấy chiếc xe ngựa lục tục di chuyển, từ từ rời khỏi phủ Từ Quốc Công phủ."

Quốc đi trưởng phía Từ mắt thu nbsp nhìn&hồi;ngữ thể ánh bình, Huynh kỳ về theo Gia khí: "Công tĩnh Nguyệt có Từ cực.

Từ Quốc cao phía lại có Quốc nhìn khổ trưởng toàn Gia: "đây Đại Công phủ công gì lao ý nói huynh Từ về huynh, vì rồi là Từ, lo huynh, bộ Nguyệt Công liệu trưởng tẩu?."

Gia đi thể như ý nếu theo đổi đuổi thì đó, còn thường thái chưa cũng Nguyệt xa: "độ nói nói còn Xe vẫn, Có huynh ngựa lẽ tin lời vào ngày Từ có trưởng vẫn." quen không Y là chút có chỉ.. vào đệ đại nói có: "Trước vậy, của cửa giận muội kia không, thẳng khi Y tẩu như tức đệ chưa. sắc nói này Tẩu lại tẩu quay: "đẹp nơi, cảnh đầu ở thật giữa Nàng. ta mà đã với rộn hắn công Chờ: "Công một vụ, đuổi đuổi chút rồi Từ, gọi đệ lại cái bận mà gì, vàng nói đầu vội Quốc." chỗ Cuối cùng ra cũng nhớ quen thuộc nào rồi. trong ta nhìn đệ to đệ như chỉ nề vậy lại, huynh Phủ càng còn Quốc Từ vậy: "chốc nói càng lúc lát, Công dài mà một hơi xa nặng đi đội chúng hai ngũ thở. trên một vòng cảnh không đi con trên đi dĩ, dù như đặc đường này thị đường sẽ Khê cũng nhưng đường sẽ chán nhàm hợp Lục con chọn, là Tuyên, biệt nhất thích sơn Vốn tới mặc đoạn này phong đường thế.." huynh nói Gia: "trưởng Nguyệt Tử Đàn với cũng Từ qua từng chưa. trong mình đệ "không người huynh khí của chia viện", về tay vui trở mỗi Hai không. thị đó hơn: "rất Lục còn sẽ, Tuyền bên Khê cảnh chắn nhưng chắc nói đến rất, đẹp Đúng phong đi thích sơn ngươi đẹp là.

* bên là khi sau đình phong trước sau số được, rèm ra rất xe thành cũng khi một cảnh đều ở ngoài lên không năm nhìn ngoài của ngựa, ra lập tâm xanh nhiều được lần, chủ ấy nàng lại Diệp khỏi tốt tình vén gia lại um Ôn cảm tự, đời ít tươi hơn ngoài xe thấy khi rất ỏi ít trải hơn này nàng ra trống." đệ chút Quốc hiểu thuộc nay cùng quen cảm chuyện nói hôm vô không Công, có thấy lại kỳ khí nhà đệ ngữ mình Từ sao quái." hè nhàn thể Rừng muốn mà qua chút suê mùi quả chặn, xuân bây mùa một đi mặt ngửi măng còn nếu cành có thổi Diệp theo, ánh là gió là lá xuống trúc, giờ sẽ nơi đáng mùa mùa mang sum hè khi qua, đi nhạt này lớn ngang được thật Ôn phần tiếc trúc đào trời." không để Quốc gian cố cho gắng, đệ của mặt người tẩu ta sự ra có thấu thời: "đi nói Từ không có đó, muốn muốn người nhìn công Công trong y cho ta nghiêm Ta, cũng nào vụ cùng thật nhưng thật đại." như đi giống, hắn đánh tới muốn gọi Vừa lời xoay về ngựa dứt liền người người trở." Công Quốc Từ: ". nói phía thế gì vu ràng vấn Y muội ở đệ, khống nhiều cớ như đề lại y rõ đang." rồi như Từ bao Từ vậy, bước đây mới giờ đuổi vào Thấy ra nhiêu: "tẩu, tiếp ngoài Nguyệt năm&Công;chưa Ai lâu Gia gả Quốc theo, đệ tục đã bao nói dừng nbsp đại." nói tẩu đại xấu: "nói không Gia Huynh cho hán sau nam nói bất huynh không mãn, mà Nguyệt trưởng ý có thẳng nếu có việc, biết tử Từ gì thể một phải tẩu làm lưng vừa hay nên tẩu.. ngày Từ nào ngoài tẩu Công nói không, khi đệ ra ra: "nửa cũng nghĩ Suy Quốc cho không của đại nhớ nói Ta?" Từ Quốc Công: "."

Có thể ra ngoài chơi còn có thể nghỉ hè, Ôn Diệp nào có gì gọi là không thích, xe ngựa vượt qua rừng trúc, nàng tạm thời buông rèm ngồi trở lại nói: "Địa phương mà tẩu tẩu chọn nhất định sẽ là địa phương là tốt nhất.""Cái miệng này của ngươi thật biết làm cho người ta vui vẻ, Tuyên nhi quả nhiên là theo ngươi học những thứ này."

Trong lời nói của Lục thị mang theo trách cứ nhưng đáy mắt dung túng đã bán đứng nàng ấy.

Ôn Diệp liếc mắt nhìn đứa nhỏ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mình, ánh mắt lộ ra vẻ vô tội nói: "Ta cũng không dạy Tuyên nhị, lão sư của Tuyên nhi là Hứa lão sư."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.