Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 256:




Nhưng mà gà nướng lại là nhị đệ mua, điều này làm cho nàng ấy kinh ngạc một hồi.

Ôn Diệp lập tức nói rõ: "Ta chủ yếu chỉ ăn hai cái chân."

Lục thị cũng chỉ là suy đoán, nghe nàng nói như vậy liền hỏi: "Còn lại đều bị Tuyên nhi ăn?"

Nàng hơi nhíu mày, tâm mắt rơi về phía bụng nhỏ của Từ Ngọc Tuyên, thầm nghĩ, hình như là lớn hơn trước không ít.

Ôn Diệp đáp: "Vậy cũng không phải, lang quân cũng ăn, Tuyên nhi gặm hai cánh gà. hoang mang giác tệ nấu suối, không nước lại dùng nước Không đây cảm đây để ở khí của đáo độc trà sơ pha riêng nơi. hiểu thèm Chỉ hiểu thèm, thì thì là." tế đã cậu bây nhỏ được thực cưỡi qua Từ hợp vẫn nhưng dạy ngựa thích Ngọc học bé quá giờ không Tuyên nên còn để. nàng hay tới không thôn có cũng xem cưỡi vặn phục, tuấn liền thị trang hai ngựa nếu ngựa con trên nuôi cưỡi thêm Vừa bộ, sai biết mấy hỏi thì người trang Lục mã biết. dọn hạ đã trưa chỗ xong, nhân xong bọn dùng Đơn cơm giản thu cũng ở. mùa trưa xanh ngủ không nghĩ, đến thu từ rồi, còn lá Diệp Ôn nếu ngoài nàng đã vẫn ngon là, sổ giờ cửa đang cây khi đây lành phải bây. mím thêm nhỏ nhắn đòi không nhưng miệng Cái của khóc la hét cậu bé hơi hay cũng lại." liền một, trong phát Tuyên thịt Ngọc hiện bát mình đó Từ nửa thiếu Sau."

Vâng ghi ma nhớ Kỷ: "ma. thị cưỡi lâu trước cho học chỉ, là thật lắm chưa đối nữa qua cũng quen, hơn từng nàng ngựa đã chuyện kia, với ấy không có Lục vẫn những bản đó cơ thú nhưng điều hứng cũng.

Tuyên với ăn nhiều Kỷ một quá đầu trướng suy nhi nghĩ cho rồi: "bị ý dễ nói, Chú ngẩng chút chút ma Nàng bụng, ấy một đừng ma." ở lại dính mặt tẩu: "Diệp Tẩu, bên nước thôi rửa là là, mồ không Ôn cười mới nói nên ta vừa đây suối phải hôi." mắt tâm Lúc mới Lục ánh này thị thu hồi yên. lại tẩu ngựa trở hái cho uống, dại về hoa đặt, quả lên bàn này chúng làm trở trên, Ôn ôm phụ nói trà Diệp: "đi Đều là tẩu, đình những ta ta đá từ cận vào quả đình xuống." có rất trong không lúc Quả, dâu mặt đánh cành của, có dâu lỏng không vào già khiến dễ, cây chất cây kia dùng thể đầy lời mấy đập mặt nàng dâu quả cao nàng đó nghe chỉ cho luôn hái." nàng y hồng một so Diệp, vòng đón của thiếu một thanh nữ tóc mái văn một thân, cưỡi thì mỗi đen trong lên Ôn đã bay, với tung buộc trường ngựa buộc chỉ tay hiệp gió kiếm cao áo hí tung.

Tuyên đầu Ngọc xiu ỉu gật Từ. điều mới tử với mẻ luôn hứng thú Hài có những." nói một cái đầu thị Lục Lau qua muội: "lụa đưa, khăn mồ đầy đi hôi. đi xoa nương Nhìn vừa đầu nói cưỡi thị nương: "không cũng bé Lục, con con đâu xoa cậu tệ vừa. phát mượt mà hình không khi thị Ôn lại, Lục vậy nghe Từ Diệp Ngọc ít như hơn Tuyên nói mà như Nhưng hiện. nhìn nói nương Tuyên Lục liền cưỡi: "khi sẽ dạy người chờ, đến còn thấy vẫn ngựa con, con nhi cười thành thị trưởng nhỏ bá cũng cho. cỏ tâm lòng rộng một Bên người cái có, cảnh nhỏ hợp bãi khá, đình nhìn rãi cạnh phong. cái mẫu thôi gật yên gật Tuyên lặng không nhà Ngọc nhìn, Từ đầu sái lại nhỏ thân tiêu mình. thôn Ôn nói ngựa, một thích có Đào cho bảo giường cưỡi Chi một thị tìm khi phục, trang Diệp mình đã gần ngựa khi trang Sau đến bãi rời cỏ bộ, cưỡi Lục hợp trước. liền cho theo bắt thỏ nhìn suối biết mệt ngựa trước tiện, qua còn Diệp mỏi gà cưỡi dọc, ngựa con đáng đi có không Ôn bờ nước mắt chạy thuận thỉnh lại, thể nàng thấy tiếc uống thoảng rừng. dại ít Ngược hái cây lại về không trái trở. quả cũng chùm, có ít mấy nho, dại những dại Một dâu khác túi một. mắt vàng nhìn đôi Tuyên chặt nắm Lục, cạnh bên phụ trông một thị đậu Từ trong, tay khối Ngọc mong ở. này theo ngựa học vì thích yêu chỉ trước biết đời khách của, hùa cưỡi đời ngựa mà Ôn ngựa nhưng nàng Diệp đã mấy lần hàng tháng cưỡi tận cưỡi hai. trong quản dạy chậm Lâm Lục con trà mang Lục xuống sự dưới người đi một, từ ngồi điểm sáu Cảnh của, nhóc cùng một sự tuổi theo cưỡi, lấy gã hộ đến tâm đi vệ phép rãi nhỏ chỗ hơn Từ cậu ngựa đình, cho nước thị cho thị Ngô.

Từ Ngọc Tuyên nhìn trái cây hồng hồng tử tử hoàng lục trên bàn, ngước mắt nói: "Nương..."

Không đợi cậu bé hỏi ra miệng, Ôn Diệp đã nhặt một quả dâu đút vào miệng cậu bé rồi nói: "Ăn đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.