Mọi người trở lại Từ Quốc Công phủ, quản gia biết được tin tức trước một bước ngay lập tức mời đại phu vào.
Từ Quốc Công sợ đại phu ngoài xử lý không tốt, vừa hồi phủ liền lấy lệnh bài cho người đi thỉnh ngự y trong cung để phòng ngừa vạn nhất.
Từ Ngọc Tuyên sau khi tỉnh lại phát hiện mình ở trong lòng phụ thân, thân thể nhỏ nhắn xoay xoay, cái miệng nhỏ khẽ nhúc nhích nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói.
Không biết là do nóng hay là đau, tóc của cậu bé đều rơi lả tả sang hai bên, sờ một cái còn ướt đẫm mồ hôi.
Lục thị vội bảo Kỷ ma ma đi tìm xiêm y sạch sẽ, nhân tiện lấy chậu nước tới lau cho Từ Ngọc Tuyên. vết biệt, canh lợi khép câu trong quá bếp trình đặc tối phân thị thương phòng, lại loại bồ Lục Bữa canh có này một phó nồi hâm. thuốc Không sao mấy cần bổ thang uống? khiến lòng Nhìn qua ta đau rất người.
Từ không rời cậu Nguyệt Gia chung Diệp, đi cũng bé ôm Ôn thủy." thuốc thì: "phải nói hư Ngỗng Còn hư uống!" tĩnh Ngọc đầu nháy Từ khuất mắt gật, Ừm Tuyên trong an ủy ủy: "khuất! một Quần ra chỉ quần màu cởi trắng lót để, đã của nhỏ bộ cái toàn ngoài đứa lại. tháng tiểu công tử Từ Ngọc không thương có yên tiểu trọng thế của thận khỏi, sau miệng Quốc: "da bôi cho đợi đó tử, phối phu đại thể Kiều chân phu ngoài nghiêm, nói Tuyên một công thương trên thuốc tra nhân công bắp là thang, bôi kiểm tâm hẳn vết cẩn một ta.
Từ còn tiếng Tuyên giữa lúc "ở", vài gọi cha thì lúc", nương thì Ngọc gọi lẫn xen nương "bá". cực ở cười tiếng Diệp người không mặt mới đựng như nhiều ra vậy trước Ôn chịu lực. thương cũng rồi thối nói cũng: "rửa mới bôi có mới, sợ miệng như rữa phu khẽ khỏi nhưng phải ngày sạch sẽ ngáy vậy Thuốc, thể cười không uống nhớ đại bị, ngứa Kiều mà thương hay nhanh không miệng vết ngày cần vết thuốc. không bình người ấy, phủ họ thể đi trong là thoải phu mái có ông mời Đại Kiều thân thường đều. y làm trẻ phương doanh quân còn đối quân trong còn Khi. thuốc thuận quán tự phương lấy người đưa quản, để này cũng về đại gia thị mình lúc thuốc Kiều, tiện bốc tạ y phu cảm Lục." vàng xuống Không Nguyệt cậu xoay không lòng Từ Ôn muốn ăn ăn ngỗng trấn Diệp Không uống ngồi được vội, thuốc ở: "muốn bé phải thuốc- cho Ngọc cho thì mà-" phải Tuyên trong uống an nghe Từ thuốc: "là ào đâu Gia ồn, con bản thân loạn uống. xem xét hoàn sau, trong bao cung thoái không, do khác lâu toàn mấy ngự miệng, này lúc thác vết thị Lục phu Chẳng đại lòng yên khi, sau y là lý Kiều thương đến mới cũng. trước buồn Ngọc vậy Từ nhiều, sau có nhiều để dáng gì không trông, bộ Bị như xộn bất bé, cũng ý đau cười ít chút nhỏ Tuyên, tay người nhìn cố vẫn bàn đớn lộn chấp." ăn được những thích, cay kiêng món, là kích phần gây uống ăn ăn Về." đáp nữa người sau tiếc lần án đắc nhìn phu kiếm dĩ mắt bất, rơi một lại Lục Tuyên thị tâm lại Ngọc đại Kiều một tìm thương đó cái Từ trên." lại đó hỏi thoa nhất thị tim Chỉ thời, được thả sau ngoài Lục: "da ngay cân Trái lỏng? bôi thuốc được lại lúc theo, đau một Từ Ngọc định không lặng tiếp cần nhõm Tuyên, vả nhưng vất thở mới uống ổn thuốc cảm, nhẹ hơi vì thật lẽ lại dài xúc khóc Biết.
Cũng may Từ Ngọc Tuyên còn có khẩu vị ăn cơm, một nồi canh bồ câu, cậu bé ăn không ít thịt, canh cũng uống được một chén đầy.
Bị thương thành như vậy, Lục thị chuẩn bị để Từ Ngọc Tuyên tĩnh dưỡng một tháng, học đường trước hết không đi.
Hứa Bách Lễ biết được học trò mình bị ngỗng cắn một cái, bữa tối định đến thăm xem như thế nào, kết quả lại nghe Lục thị nói muốn cho mình nghỉ một tháng, lúc này tỏ vẻ ông ấy cũng muốn trở về Lan Thành xem một chút.
Ra ngoài du ngoạn nhiều năm như vậy, nghiêm túc tính toán, ông ấy cũng đã gần ba năm không trở về Tùng Sơn học viện để thăm đường huynh rồi.
Nói vậy những chất nhi chất tôn kia đối với ông ấy hẳn là cũng rất tưởng niệm đi.
