Nàng nói bằng giọng rất chân thành, Lục thị không nghĩ tới chuyện để Ôn Diệp thay mình đi, bây giờ nghe nàng nói liền hỏi: "Ngươi không sợ mệt sao?"
Ôn Diệp lắc đầu: "Không sợ."
Chịu mệt mỏi hai ngày hay là mệt mỏi năm sáu bảy tám ngày, nàng vẫn tính được cái nào lợi cho mình.
Còn nữa, cả đời này nàng cũng chưa từng đi xa nhà, lần này đi coi như là đi du lịch ngắn ngày vậy.
Ôn Diệp nhớ rõ trong du ký tự truyện của Hứa Bách Lễ đã miêu tả phong cảnh của Lan Thành, so với Uyển Thành giàu có, Lan Thành là một nơi non xanh nước biếc, tình thơ ý họa, rất đáng để đến chơi.
Dung ngươi dự nhớ: "phòng nó Lục thị đồ nhỏ, thư mà tới do ăn của bếp Cảnh nói Trong trong." hay nàng suy qua nói bọn ngươi, nghĩ Tưởng thói thêm quen ngươi một chút: "rồi bà đó tử có bạc khi phí, đây đi tiêu vài chút tiền nhiễm họ thị sau nhiều đi nó dần đối không, cho gần hộ Ta phái thuyết Dung đánh bị thì, Cảnh Lục một phục, ấy nói nhớ điều tra vệ dần bạc tương phái."
Ôn nói nhớ sự mà thực Diệp Thành không thật thì." một thì xong chính Từ đó đi nói Tuyên Ngọc là hai một, người đó ở đâu chỉ chuyện bé sau nghe việc cậu nghe hiểu nửa khi phải ngày nghe nương bên." chỉ vàng thì nhi Vậy mình chỉ Tuyên vào Tuyên: "lại Ngọc vội Từ sao?
Hài ơi đi Nương đâu nương vội: "vàng vội, vậy tử định vàng hỏi?" thường lý đồ Dung rất: "cũng thêm dễ ta ta Sơn, gần nói Hạnh hương hẳn Dung, rồi cho nhớ Hồng của Tùng Cái căn vị cũng đã, Cảnh nghe nó Diệp làm này, trù nửa xử ăn bồi nói có ngon năm mà ngay Ôn bình viện Hạnh sức Cảnh, Hồng ở học tin ăn, vừa là nghệ liền khỏe qua cho đồ chút mang bổ lúc. mặt nhớ rõ thể nàng bây chứ giờ thị, không sao Lục ở Chỉ có nói là trước.
Ôn Cảnh quà này: "Lan rõ ta biệt, nhớ cho Thành ý gạt, thăm một món quân thần có cũng đi đầu, tẩu gật dối lang chọn Diệp tẩu muốn Dung đặc Đương nhiên lần sinh không." ở nghĩ cũng suy Ôn con Cha: "nói chút thôi Diệp nhà không, con giống đều.
Lúc trong thiếp trước là từng để, cái chưa canh trao ở căn nàng, một bản liếc mắt lòng lúc chỉ đổi." nhiên mãn không thị Nghe thần tới, một có ấy Lục: "tới-" tháng hơn nữa nhắc là quên, không chút đệ gật nói ngươi chuyện tới, Tuyên nhớ Thiếu: "Ngọc nói gật bất nhị nửa, của nhớ nàng còn đệ đột mất là có sinh nàng đầu Được, nhị Từ nữa có?" nhà sinh: "tập ở rồi trở tiên Diệp học sắp, Ôn gắng về Hứa cũng nhi Tuyên cố." họ lắng nhất thị duy định đây tra Ôn đáp lo chuyện, để sẽ Ta tức Diệp: "lập mà thật Lục&điều;nbsp lẽ nhất kỹ bọn là Có. nghe Đây của thấy cũng cười tẩu chính, nàng ý Đều ý nói, Diệp Ôn thị đồng rồi liền: "tẩu là cười Lục." ca Diệp Đi cậu nhìn bé con nói Ôn: "quay rồi thăm đầu đại của Cảnh Dung. ấy Ôn thể người quan nhà thích hợp không, Ôn chắn thật của lừa Cảnh gạt lời có được, nhất Dung quả Diệp Diệp người mình nàng trong cũng chắc, là là trọng là nhất nghe sẽ." Từ thì sao: "Tuyên Vậy Ngọc cha?" cho giờ xuống rồi thích không người thay thì nhiều lắng hoãn xa hơn lo trạng khác, thị rất nàng quả của lên ấy bây lại, nhà càng vừa mình đi Lục để hòa Tâm cũng thật đi hơn."
Chuyện bản thân không có kế hoạch, nàng mở miệng liền nói mà không cảm thấy chột dạ chút nào.
Có thể nhìn thấy hai phu thê bọn họ càng ngày càng hòa hợp, trong lòng Lục thị cũng cao hứng không thôi, nàng ấy liền nói: "Ngươi có tâm là tốt rồi, nhưng mà cũng không cần luyến tiếc tiêu bạc quá, Tây viện mỗi tháng thu về không ít, ngươi thiếu thì đi phòng thu chỉ lấy."
Không cần dùng tới bạc dưỡng lão của mình, trong lòng Ôn Diệp đương nhiên động tâm, nhưng ngoài miệng nàng vẫn nói: "Dùng bạc của lang quân mua quà sinh thần cho lang quân, có phải không tốt lắm không?"
Lục thị lại nói: "Có cái gì không tốt, các ngươi là phu thê, phu thê nhất thể, phân cái gì ngươi ta."
