Sau khi Lục thị biết được, chọn một ít thuốc bổ bình thường, để cho nàng mang qua, lễ nhiều thì người ta mới không trách.
Các cô nương xuất giá ở Đại Tấn, cuộc sống bình thường ít khi về nhà mẹ đẻ, nhưng ở Quốc Công phủ, Lục thị thường xuyên về Định An Hầu phủ vấn an phụ mẫu.
Đối với chuyện Ôn Diệp về Ôn gia, một chút ý nghĩ dư thừa cũng không có.
Từ khi Lục thị gả vào, Quốc Công phủ chính là do nàng ấy đương gia làm chủ, mọi quy củ đều do nàng ấy định đoạt, nàng ấy có cách đối xử với người nhà của mình, chỉ cần ở trong phạm vi có thể kiểm soát, nàng ấy cũng không nhiều lời.
Ôn Diệp cũng chọn một ít đồ tốt mang theo, đang thu dọn, Từ Ngọc Tuyên chạy tới hỏi: "Nương, vì sao không dẫn Tuyên nhi theo? rõ mình Ôn nói phải gì chuyện tự mình nói không hôm, có Nương nữ không tình cô bé: "nhà, Nhiên nay muốn nhi còn không hình tới tỷ tỷ hay với biết có? tục mới động tác mực giấy hồi Bút Tuyên một trên, dừng tiếp có Thành lâu ở." có đương nhiên Ngọc Ôn nhi, theo Diệp Tuyên muốn: "món muốn nương-" nhỏ gật nhiên Từ một mãnh: "lần Tuyên chỉ tay, đột Nhưng mang thôi liệt nhíu đầu một mày thể." lời Ôn này thư hắn của ngờ với Được bất trả Diệp, phòng "ra", nói không câu đi người khỏi xoay." ăn nói với quân không, quyết thư muốn đứa người xong, Diệp gì nhỏ Giải: "có Ôn Lang vào lớn đi phòng?" khái tới đại: "một là gì chuyện chỉ, giờ trở nói thăm rưỡi có nay nữa về con Thẩm, Tứ lớn còn thị hôm muốn Không, tỷ người sẽ."Được. không sợ đột đạm nướng bé chịu chịu, thanh dạ Chỉ gà như món lâu vậy cậu nổi dày là ngột ăn." không đang vụ Gia có lý dàng xử, thư nàng thanh nghe rõ không nhỏ Từ thể ngồi ở Nguyệt lớn của, phía tây Âm dễ phòng công.""cánh gà Muốn ăn. mang cho ngon Nương không nói ăn: "lại Ngọc, đồ nghĩ nhi Tuyên nghĩ có Tuyên nương Vậy Từ?" mừng lời Ôn con ra vẫn nói Nhiên, Vậy như Vẻ trấn với vui đầy mặt cũ: "nhưng định đây lâu tràn hơn ở nương. nói Ôn mẫu táo vậy: "bánh Vì rất ngọt bếp tổ thử biết muốn Diệp hắn đầu Tuyên một, làm có Nhà Nhi con ngoại có bánh làm không?" ta cả con đầu dẫn nhìn cũng: "cúi Ôn Ngay bé không theo cậu Diệp cha." Vâng gật Ngọc đầu Từ: "Tuyên!" ngước được nói cũng mắt gì: "Ta Nguyệt Từ chọn, kén không Gia." cho về Ôn sẽ: "ý con đồng mang Diệp Nương định nhất. cho Ta mang. hiển máy, nhiên từ cái rất nhỏ bé Dứt miệng, cậu lâu là thèm ăn bộ nhắn dáng lời mấp.
* thỉnh thị nào an Thẩm được nhận của đó nói đến chờ khi, Thẩm cô bé bảo Trước thư trong, Ôn một là thị lát Nhiên Diệp một khi sau, thư Ôn chờ liền ngày nàng.
Lục thị hơn thương bé chỉ mấy trách, ngoại còn mỗi tử Nguyệt, Gia tiểu hầm ăn trì này món món không có trừ, nửa tháng dưỡng ăn thể thường thèm của những ăn khác thanh Từ Cũng ngày kiên canh nữa cậu hơn ra ngày đạm. cười Diệp bật Ôn. cong tắp môi lúc Từ, nàng một Nguyệt lên thẳng cái Trong Gia khóe người vốn xoay của." bé chờ Tuyên gần đựng, gắng nói mặt mím lông ăn, là giật mày vẫn cậu đi vẻ Vậy: "xong, chịu vậy Từ mới mong dự bánh-" nghe táo, do giật cố vậy, như Ngọc lâu cậu môi Nói hồi lại bé."
Thẩm thị âm thầm đánh giá thứ nữ nhỏ nhất trước mắt này, từ sau khi vào cung làm bạn học với công chúa, tính tình so với lúc trước càng ổn trọng, mỗi lời nói cử chỉ đều nghiêm chỉnh khéo léo.
Chỉ cần là ngày có thể hồi phủ, đều sẽ đến chỗ bà thỉnh an, thái độ lại càng đắn đo vừa phải, sẽ không làm cho người ta cảm thấy khó chịu.
Tựa như giờ phút này, cô bé nói nguyện ý ở bên Nương nhiều hơn là thật lòng, nhưng cô bé không giấu được tâm tư muốn nhân tiện chờ Ôn Diệp tới.
Thẩm thị bỗng nhiên nhớ tới Ôn Diệp nhiều năm trước, khi chính mình còn cảm thấy nàng là thứ nữ bớt lo nhất, nàng cũng giống như Ôn Nhiên hôm nay.
Dù sao bọn họ cũng là chị em ruột thịt, cho dù tính tình thực sự hoàn toàn khác nhau, nhưng chung sống lâu như vậy cũng khó tránh khỏi có điểm tương đồng.
