Sau khi Ôn Diệp hay tin bỗng nhiên nàng không biết nên nói gì cho phải.
Đúng là càng sống lâu càng thấy nhiều điều mới lạ.
Hứa Bách Lễ không tin, nói: "Lần trước cũng vì đậu cô ve xào không chín kỹ làm ta bị đau bụng, mà lần này ta cảm thấy giống y hệt lân đó.""Lần trước ngài ăn là đã từ hơn hai mươi năm trước." Đầu bếp bị "bắt" tới để hỏi chuyện nói tiếp: "Hồi đó ta vẫn còn là chân sai vặt rửa rau sau bếp." nhân rồi lên mình Viện hai tưởng bê cả, nói: "chén người hồi còn đầu phu trẻ nước thứ, trưởng là eu hả hai giống còn tóc. thêm trưởng món đệ dược nhưng liệu nấu tốt là xuất Tuy muốn mà cũng phát, vào cần không cùng cho tử Hứa rằng của điểm Viện chính nào. một huynh vu đường trung oan muốn ta lẻ khăng, vào họa đầu thu: "mặt Bách mới không loi gì, khăng giá ta biết, cơ ỷ già chứ mình giờ mình Hứa nhận đâu khuôn lên có phải ta của nên Bánh bây có Lễ cho không thấy?" rồi thêm đệ phu đơn giận tam Viện định, nhưng tội ấy thấp nhân ấy đủ gì Chàng, viện là đừng Hứa nghiệp: "bây đệ đã nói cản câu làm hạ, thời tức giọng hai lại bà trưởng kịp cô, người một còn trưởng giờ.. xuất Bách hiện nữa Lễ Hứa thêm Ông "cũng sợ ấy" mấy. không tên nghiệp già mà nhìn tội nết chao Ông còn nằm biết than vô cùng trên đang "nếu thế" ấy mắt người chẳng, sẽ ôi kia nữa nào mình nên mà đây ta nhìn liếc cáng thì nói." thể sao "Diệp" lên lại Ôn, ồ Không: "chước một hỏi châm tiếng?" không Viện phát chút đứng gần như một vậy thấy vậy Từ: "Nguyệt Diệp thì Hay trưởng chúng thấy tránh nhỏ, xa Ôn Gia là ta nhẹ ra Hứa với nói tiện huy ta. này viện dạo sách người viện, Các Sau Diệp đi Viện ngo xong Hứa phía ở mọi thiện, có Tàng chỉ qua Hứa lời trong học học Tàng, Bắc dùng mới Thư: "Các lúc trưởng, Thư tử đi đọc đệ được trong khi cất mượn dẫn tiếp sao tục trưởng Viện Ôn ngang?" thì mái ra thoải có này ai thư ấy chuyện Bách Hứa ông trừ không Người, thể ra ra phòng ngoại khác làm Lễ còn vào rồi.
Đại phu rời Bách kê đây thuốc thì xong khỏi đơn Hứa cho Lễ." bánh trung đệ nói ăn, giận nhủ không: "đệ nổi từ thấy thử nhà đến Viện xem sao vụng mắt đường đệ Ta trưởng Hứa, thu nói ngứa đang, có tẩu mang không thâm phải?." nghĩ cái cần này thầm mà chọn, Diệp thế thì nghe Ôn ư còn? được nói trưởng Viện có dụng tất, Hứa Nguyệt chỉ hiểu: "câu "Nỗi không" này nhiều lời cũng một Gia cả các khổ tâm cho, không tử áp thể đệ rõ là thể Từ." thấy vậy không Sao chỗ nào ấy ông cả nghiệp tội." đầu gật Viện Hứa trưởng. thực nấu thường mới đúng mình của ấy Gia nghe sẽ sửa viện: "chuyên về đường đây ăn học ta ở trước đáo tới, tuyển báo Lúc một không nói cạnh mới Nguyệt suy nghĩ cho thấu bếp sắp, xét suy là bên đầu Từ món, tu những bình dụng thông Ông chúng."là tốt rồi không rồi, Không là sao tốt sao." "cứ lựa để chúng chọn tử đệ tự vị gì thích Các khẩu." gần thường đi Hứa lẽ lựa lỗ ng6ng nghe tình sao: chẳng Viện phải đó tai ở ra ngoài trưởng dựng nên Theo chọn?" nên Hứa một Bách học tẩu uống, huynh thấu đi: "ngụm nhận là lẽ lấy nước ấm hiểu, lý đường đường Lễ Vẫn đường hỏi tẩu.
Xảy đối trưởng giảm Nguyệt ý đã rất khí, lúc Gia muốn Viện Từ như ra một mặt Hứa, đi nhiều vậy với chuyện ngoài thế." lý như lời Theo trả: "là vậy Hứa Viện trưởng." không mắt sang bếp là bên đứng đảo đầu ăn hắn do Lễ trẻ: "người Bách Hứa Đó sạch tuổi rửa cạnh ta thức vì." tán thành Gia nàng nhìn theo Nguyệt rồi ánh, từ từ gật đầu của được Cũng: "mắt Từ."
Viện Hứa trưởng: "." đoán từ Hứa trong Từ Ôn phu của nói lời Diệp nhân được cười, trưởng mượn sách đã: "hiền ý đọc nói muốn ư Viện ẩn?"
Ôn Diệp giả vờ nghiêm túc nói: "Lúc trước ta đã nghe Cảnh Dung nói Tàng Thư Các của Tùng Sơn học viện là biển kiến thức mênh m. ô. n. g vô bờ, sau khi nghe Cảnh Dung miêu tả xong ta luôn muốn được chiêm ngưỡng một phen."
Nàng nói với giọng điệu đây nghiêm túc, chọc cho Từ Nguyệt Gia phải đảo mắt nhìn nàng mấy lần.
