Từ Nguyệt Gia nhìn về phía nàng, sau mấy giây nín thở bỗng hỏi: "Nàng còn chuyện gì giấu ta sao?"
Bầu không khí dịu dàng lập tức biến mất chỉ trong phút chốc.
Chớp mắt Ôn Diệp không biết nên nói gì cho phải, đột nhiên nàng nghĩ có phải giữa nàng và Từ Nguyệt Gia có trở ngại giao tiếp nào đó không.
Nàng hiếm khi nghiêm túc một lần, đã qua thôn này thì không còn cửa hàng nào khác nữa đâu..
Ôn vẫn lòng cũng nói ngoài có nuối, đâu nói Trong Ta hơi: "thấy Diệp gì nhưng tiếc miệng."
Ôn lại ớt đáp Ừm Diệp: "yếu." phía tiếp ăn tức đắng Dung thẩm diện thẩm lập Cảnh: "có thuốc tận không uống ta Nhị chỉ, đối hai nửa giống miếng Từ tháng ngồi lời phải." lời thì của Ôn có lang giọng, nghe của tệ lấy mình nàng một Sức lúc không tượng lại mới: "vậy nói Diệp quân tưởng thể cạn lâu. ra nàng đã gì Tẩu dùng Chi ăn miếng để nhìn bổ tẩu, ở giãy hầm Lâu: "không Vân nói, à đồ thức này Diệp hai Ôn ăn canh ta giụa.. đệ an phải phía nói, chén cũng nhìn Diệp về Gia, Lục mỉm cười, Thấy canh Thị ấy Nguyệt Ôn ăn một ăn: "lát Nhị, đệ nàng tâm một sau Từ.
No quá.
Tây trên về liệt Diệp tức vừa đến viện Ôn nằm giường lập đã. nhân à nhích của, về nhìn khuỷu đó Lang nàng một&Nằm;tiếng nam mình phía hỏi, nbsp nhúc quân tay: "lát lên thử?" ngắn tai đỏ trước ngay ửng Gia: "Từ Nàng Nguyệt đứng đã Vành. họ Quốc Gia điều Diệp bàn phủ đồ ấm để Ôn vẫn giờ ăn từ giữ riêng bị Công và, đến cho Thị chuẩn lâu có canh bếp dùng đã tối một quá luôn, về Nguyệt bữa Từ Lục trên được." xong lần, nằm xuống Nói nàng lại nữa.." muội bổ này nhiên: "Lục tẩm nói lại, hầm cho đó mới Thị ta canh nên biết cho Đương." sớm không đêm Gia áo hỏi, thèm quay cung ngay mai, nghỉ: "đi phải ngơi Ngày ngoài, Từ Nguyệt đầu cởi lại vào. đã tẩm Gia Thị Thấy Diệp Nguyệt sẵn Lục Ôn hầm, và bụng người gần lửng sai ăn Từ mang lên canh bổ."
Diệp bỗng lòng trong sánh âm thì vậy hơn, chút dễ thầm nghe một Ôn so hơi thấy chịu. nữa không thấy Ít còn nhất này đắng canh thì chén nàng." thịt được canh thì Không được cũng miếng húp ăn. chứ cho được ngủ No vậy như sao.
* huyên ồn xảy vậy Thịnh ở nửa ra, lớn chỉ náo tháng trôi lan, ào non Thành qua đã truyên chuyện như Kinh Lan.
Từ Nguyệt Gia: "." ôm vững Ôn hắn, Diệp xấu cổ không: "Đứng chặt chơi.
Gia mắt người xoay tâm lóe Khó trong, về Nguyệt chút lên nàng Từ quan: "phía lắm chịu sao?" mực vậy biết không như Nàng sao người là chừng?. chính Thị phòng hầm sau Lục gian tiên thời khi họ, chừng sai được Ôn Diệp bổ canh nàng phủ thì, xác lúc vừa bếp biết của tẩm hồi đầu thời canh gian tức nhận tin ấy.. thì nhiên Gia nói phải thản: "tốt Nguyệt Không Từ." không ngày lao bỏ sang Ôn, dù của mấy thì thể được chối có nàng Diệp nay ra vẫn bên gạt Chuyện xảy công cho một." trở tiếp giao Đúng họ bọn thật là ngại có giữa. đã thế Từ mới Nguyệt nàng như nào rồi Gia đó chịu nghĩ thích như Dường kích. phủ trở khi Công, nàng chỉ ý rồi triệu về vào Trước đến cung đã Quốc kiến. nàng nghĩ chỉ hắn mượn nàng viện về vào Gia bận rộn Nguyệt Các không mà Tàng chuyện, sách Sơn Tùng học rốt của gì cuộc mắt Từ để Thư Trước nói suy với." Diệp Ôn: ". là mình nghĩ vẫn, Đừng không Thư Tàng thả tới là ra nói gì: "hôm Nghĩ Nguyệt suy mượn sách lén vào nói đó Từ nàng, của nhé ta mà qua lui đoán với Gia sách Các đi."
Ra tiêu thực để kéo: "chút một đi Nguyệt dạo nàng, Gia Từ ngoài." tẩm người bổ xong cho Sau Lục mắt Thị ăn họ hai thấy nhìn, họ thả về tận mới canh khi.."
Gia Ôn Sau kéo lên Nguyệt ý giọng bị cố đi đã Từ nói lòng ta thuận, Diệp thế cùng nàng Lang hạ thấp xuống: "khi ngã trong vào quân.."
* Hôm sau, trời vừa sáng.
Ôn Diệp đang ngủ ngon lành bỗng cảm cảm thấy chóp mũi hơi ngứa ngáy, nàng cố sức mở mắt ra, lập tức thấy ngay khuôn mặt bánh bao.
Đúng là một thời gian dài không gặp Từ Ngọc Tuyên.
Hôm qua họ về tới phủ đã gần đến giờ Hợi, giờ đó Từ Ngọc Tuyên đã ngủ từ sớm rồi nên nàng vẫn chưa thấy mặt cậu bé.
