Từ Ngọc Tuyên thấy cuối cùng Ôn Diệp cũng thức dậy, cậu bé rut cái tay nhỏ lại, giả vờ gọi nàng để lảng tránh: "Nương ơi. " Ôn Diệp xoa mắt, không so đo trò mèo vừa rồi của cậu bé, ngồi dậy hỏi cậu bé: "Ai đưa con đến đây? ""Là ma ma ạ. " Ôn Diệp liếc mắt nhìn đôi vớ trên chân cậu bé, lại nói: "Giày cũng là Kỷ ma ma cởi cho con? " Từ Ngọc Tuyên lắc đầu, thành thật trả lời: "Là phụ thân. giày đến nhé hiền phía đi cười Chi sát, gần giúp sau: "Tiểu từ mang, tử vào Vân theo nô tỳ công người? xét năm khi những nữa nương có sau nhiêu, can thèm nhà chức mùa không trảm, Đế cho dù Hoàng hoặc là này cách tay thì tất, đày xử bị giam cả lưu bị lại sau ít liên hay thu chờ ai đều Lần. Nghịch dư mới của tay tra, thò thời thận Tuy hiện nhưng phát điều khi trong phát vào Vương kịp sau vẫn đã hiện cẩn đảng triều kịp ra. Cả đều lợi đi đường thuận rất. không nương đừng Con chằm như dùng, đơn sáng: "giản Sau nhìn chạy khi chằm nói bữa, vậy mãi đâu nàng. " mặt còn không Từ nào ngập rỡ, chẳng cả người tin mừng nhỏ vẻ to, há miệng chút khuôn tràn Tuyên Ngọc dám. miệng đâu Nhưng Nhi thừa vẫn nhận chịu: "lưỡi không thế không Tuyên. việc Cậu hai có Tuyên nói bé thân bước, lập: "tức ra, còn trước lùi sau Nhi, đi Mẫu ạ. giờ nghỉ nữa cho cần còn không xin xem ra ngày, thêm bây định đầu con mấy Lúc. gan cả tội có người chịu Nếu dám, tình cầu sẽ giống nhau. " lòng thật đến rồi mừng đó, đọc lắm cũng lại thật thể có: "Nhi Hứa Tuyên phải dàng mai đúng, về sách vui đã có Khuôn Ôn Tuyên không dịu Diệp là, sinh tiên cười Nhi rồi ngày mặt nào dạ dạy? nghiệp Tiểu tội tử đi quá công! " chút Tuyên pha bất Ngọc của điệu mãn Trong giọng Từ. " Từ Tuyên Ngọc ngoãn nói Được: "ngoan. " phụ một cậu Ôn như vừa thân chằm như, biến tăm cái mất giống Sau nàng chằm dường, Diệp bé nhìn mắt sợ đó đã chớp cũng. * Lục tiến Thị sáng Diệp dùng bữa cung xong đưa thì Ôn. " nhanh trốn Diệp Chạy Ôn lưng ung vẫn dù vết đi, dung ở của cậu hẳn rồi: "thương theo bóng đã, xem bé chạy ra lành nhìn chân bận nói rất. Đào Chi động Tiếng trong ra thau bê, gian truyền ngoài chờ đi phòng lâu đã vào đợi đồng. bé không che mãnh cậu Diệp mắt của, để liệt khó thèm quá muốn ý, còn đã Ôn không giấu cũng thế Ánh. " đảo lại tim chột châu đảo trúng mắt như qua, chọc dạ hạt đôi Ngọc nhỏ Từ bị đen Tuyên. " một tốt không có với bé tức lười, rất nghe: "Diệp cậu tin có chỉ nói con, so muốn Nương Ôn đo? Vương đủ của cách Thảo đệ một Nguyệt Nếu lâu, xử nhân biết giữ nữa của dư vị này, thêm: "xong khanh đây lại nói không luận Hoàng nhạy khổ, Từ phu Nghịch chịu bao mình Gia Đế không đệ lý phải nhờ Trẫm cảm còn đảng. " năm Hoàng luôn Nguyệt: "Khanh đã gì Đế nhờ một gần nên Hậu nhắc mới khanh Gia sơ suy nói, thê một từng vẫn nói chút thưởng Trước Là, của các dừng, trở Khanh Trẫm nghĩ thần nhưng thỉnh khi, phu chưa Hoàng cưới cho là cuối cùng mệnh Trẫm ngươi"" à sẩy tốt Từ nhở về, Từ: "phong cáo lại tử nhân. rồi Gia Nguyệt Từ đi lẽ Có thượng triều đã. án thương buổi, ở vị Hoàng Điện Cần đến thần đã Lan trong, Vương vài dư, triệu thảo triều đại sau kia về đảng Ở Đế Chính vụ Nghịch Thành kiến triều bên. " hạ nbsp đầu Gia quá: "Bệ&Nguyệt;Từ gật khen. ""đi mất thân rồi Phu lại. " Là đầu ạ Tuyên Từ: "nghiêng Ngọc gì? cẩn gọi kiến chưa giờ Lục Thái cả Hậu trước từng đã cung cho Diệp thêm Ôn khi thận Vì bận nhập tâm Thị nên triệu. " hơn cậu một bé không nghe ma lúc sót chữ, đi chậm vài Kỷ đúng bước ma. Ôn đúng Thị Lục hơn, Diệp đỡ nhiều Có cùng căng giúp là thẳng đi đã. Ôn mày nhướng tục, nhưng thêm không Diệp hỏi tiếp. " Hoàng Đế nghe vậy, trong mắt lóe lên bất ngờ: "Trẫm còn tưởng rằng khanh sẽ từ chối một phen. " Xem ra Từ Nguyệt Gia rất coi trọng vị phu nhân này của mình, nhắc đến chuyện này, trong lòng Hoàng Đế lập tức so sánh. Từ Nguyệt Gia: "Hoàng Thượng muốn nghe thần nói gì? " Hoàng Đế giả vờ giả vịt khụ một tiếng, nói: "Chuyện Văn Vương hất nước ướt người của khanh, Trẫm sẽ bồi thường, thêm một hộp đông châu trong phần ban thưởng cho phu nhân khanh. "
