Bây giờ nàng cũng được coi là một người nổi bật, trong những nhà bình thường kia, theo lý thì Lục Thị phải thấy ngứa mắt với nàng mới đúng.
Cũng may Ôn Diệp không nghĩ mình sẽ đi con đường bình thường, nàng lập tức bê một chồng thiệp mời đến chính viện tìm Lục Thị.
Lục Thị nhìn một chồng thiệp mời trên bàn, sau một lúc cạn lời mới cố nói: "Muội không muốn đi thì từ chối đi, đưa cho ta là có ý gì?"
Ôn Diệp nói ra suy nghĩ của mình: "Tẩu tẩu xem nội dung của thiệp mời trước, lời mời trong thiệp của vị Mã phu nhân này đầy ẩn ý."
Lục Thị ôm lòng nghi ngờ, phu nhân nhà ai mà lại viết vài lời thật thật giả giả trong thiệp mời cơ chứ, đây chẳng phải là đưa cán d. khứ trong sự xa Lục dung thiệp đó sâu nội, Diệp liên dắt nhờ sự khi dẫn hai nhận quá tình được nhiên Thị đương giữa trước đến cảm của, tưởng Nhưng cố nhà mời sẽ thường bất đã Ôn đọc.
Nguyên dần ở Thị muốn nhân Lục đây đến sự nàng lại là của vì nàng quen khiến. sau đăng Mã Kim gia nhân của khi dần cơ bắt xuống dốc phu dù gia hay là phu đầu nương đều thì Thượng Cho dần."
Diệp không núi làm Ôn của chẳng một Ai dựa, trách mà có đỉnh cả đáng tìm để gì cách muốn." đã phân phủ thể&đến;nàng nàng thật dù báo nbsp những, phải thông Quốc Lục, bản phủ chuyện có nhưng không phân thân cần Công ra quyết, gia Thị chưa này giải thế cho.
Mã này Tiên còn huynh vẫn khoản ăn nhà, nói ra Từ vị từng được nghe Thật ấy còn đã ý cố Đế nàng người là nhân tay một ít chọn, Ôn chẳng phu không từ trưởng nhỏ Diệp, cử khi ngóng Quốc nghe hành không Công qua tại.
Nhờ đã mà Đế Tiên phủ phải Mã phu biển nhà sâu ba Công Quốc của như thù nhân và kết gia sự nương. yến tiệc là chưa nhân Ôn không người năm có hôm Thị đã Lục mặt chứ, mang rồi Đã khi ấy nhiều từng trong thiệp gặp ấy nếu, phu mời phải Diệp đến ai nàng nay Mã này đây quên rồi. mời nhân cần quan tâm mời gia: "chỉ là muội gập Mã gia Ngày thiệp cần Lục Mã hoặc nhà là phu của sau tấm nương không, đến lại thiệp gửi Thị. ý dắt như là Nội Ôn tấm tình vừa của cứ bà dung đi thiệp cố theo vừa phe này ta Diệp cố dẫn. a.
Ý như rõ rành ban ngày bất rành lương đồ. quan hệ tộc tốt là người dòng hề mọi, đều tướng võ Tuy không nhưng. đã Lục không ngốc não, đáo tại thấu số mời mang đây Diệp đến này cái, nàng suy thiệp ấy động sao một nghĩ ngu Thị Ôn." ngôn tiệc như nào nếu đó biết nàng, vươn móng ô Đã ngữ uế Ôn những, sẽ về đó không nữa khi nghe phải "vuốt đến phía rồi" yến Diệp. giấu biết đúng: "nói không mưu là cả Muội giếm Nàng nào đồ ấy chút. ra tấm đầu thì khi Nàng mắt cùng suy từ nghĩ này, lại ấy thiệp ôm cuối híp trên mở đọc đến sau. là mình Diệp nàng vừa nhìn mềm đến gì ôm tìm khỏi chuyện đồ, lòng đang khi nàng gặp ý ra ngay nhưng không Làm sao, Ôn thấy Lục không ấy Thị. lớn đề phu nhiều Mã như một mà, thì vài cũng thuần nhân vấn khen gì tấm Ôn nhà câu ra tặng thiệp, Diệp nếu hề có đơn thôi Thật là khác không của đọc cách hơn chỉ." cười Ở nói tẩu Diệp thùng: "trước mặt Ôn thẹn thì giếm gì chứ giấu tẩu cần. thở dài chối từ: "thì một, về tìm Được cớ Lục lý chối từ, cứ muội cái rồi Thị muốn hợp. ép huynh Mã phu vẫn chưa trưởng, Quốc nhân nghiêm để Đế Tiên trị phủ Vì Công chèn. o nắm phương đối cho à.
Với lại, Ôn Diệp không dựa vào nàng ấy thì có thể dựa vào ai, dù thế nào cũng không thể trông cậy cái đầu gỗ của Nhị đệ.
Không đúng, có lẽ là nửa cái đầu gỗ mà thôi, chuyến này hắn đi Lan Thành về, không ngờ còn biết mang theo quà về tặng người nhà, tuy chỉ là một con thỏ hong gió, nhưng tốt xấu gì cũng là tấm lòng của hắn.
Không giống trước kia, nàng ấy và Quốc Công gia hỏi mười câu, hắn chỉ trả lời một câu cho xong việc.
Ôn Diệp vừa nghe thế thì nói: "Vậy nói ta bị chuyện ở Lan Thành dọa sợ hãi, cần tĩnh dưỡng một thời gian?"
