Nói đến đây bỗng nhiên Lục Thị cười: "Muội không hiểu tính tình Giang Duệ đâu, là một tên cổ hủ, tính tình này cũng khá giống Nhị đệ khi còn bé đấy, nếu Cảnh Dung rơi vào trong tay đệ ấy, không biết nó sẽ "thoải mái" đến mức nào đâu."
Ôn Diệp chợt bừng tỉnh gật đầu, chẳng trách nàng ấy yên tâm để Từ Cảnh Dung về học viện, thì ra đã nhờ vả người trông chừng cậu xong xuôi từ sớm rồi.
Có điều khi nghe Lục Thị nói Từ Nguyệt Gia là một người cổ hủ, Ôn Diệp không đồng ý với ý kiến này.
Khi còn bé hắn có cổ hủ hay không Ôn Diệp không biết rõ lắm, nàng chỉ biết rằng bây giờ Từ Nguyệt Gia là một người "vô cùng cầu tiến", là một "đệ tử giỏi" rất biết "thích ứng linh hoạt""Vậy còn đại ca đâu?" Ôn Diệp chớp chớp đôi mắt, hỏi tiếp. có thân nhẹ con phụ rồi nói của, bé: "gõ khai và biện nhàng, nữa Đừng Lục Thị cậu đại ca minh hết đầu. đủ thì đích giọng thấu khựng nên, cho từ thám muội thân vì nói ràng lại: "Là chưa Thị lâu thăm nhìn Lục hỏi mới nô rõ đây điệu muội vậy đến nghe à với của tì nàng thính?" Nàng nói."sẽ nương không lần này ngươi Chuyện phạt."cáo Con muốn tố!"phản Đồ bội." lặng giờ đến Diệp vùi giữ Từ Ôn lên Cảnh đầu mắt Lâm đảo im nãy Ánh luôn người từ chữ luyện."ta cho lắng tẩu tẩu phải Chẳng sao lo là vì. cậu đã trưởng thân Phụ hứa huynh với và rồi bé." dữ ý điệu, định có bước hề không có vì giận, Lục Thị Bị chút giọng Diệp của Ôn lùi nào trần không vạch." thì Cảnh sáng là đến nộ Lâm, từ khẽ phạt nương Từ nói trách sớm ra đang bé trừng chẳng, đã chữ bé gọi luyện cậu phẫn cậu." trời Lâm giữa sét tràn Lời Không như mặt giống Từ, đánh dám nét nào Cảnh không tin Lục là Thị: "quang ngập thể!" mà đêm còn thịt bị cậu phát bánh đói họ, cái mang ra bao họ bé nương hiện Vào cho qua!"không tiến gần Có bộ Cảnh ít Lâm vẻ đây học như tập." không cậu là về bé túm May bị rồi huynh trưởng cũng phụ, nếu lừa bé mắn đó cậu hôm thân và." không đã nói trưởng Lâm huynh hết Từ mấy mà thân chuyện cả có và ở Lục làm Thị ngày đã nhà phụ tất trong Cảnh.""ích con sạp Lợi ra cho một ở vặt những tháng ven đường ngoài sẽ nửa cứ hàng là ăn chính lần." họ của ra mực đi trưởng Lâm nghe cho phải con đến nếu hạ không, hầu, Lục thân: "phải mang gì nương sau là phụ nương nói, đi Cảnh thường con nếu có Từ điều trông bút như chừng gọi, tỳ nương thay này huynh giấy và biết Thị Có nữ ngoài để bất."
Ôn là ngay hiểu tỷ tử, lập đây cữu phu tức chẳng Diệp tiểu đấy phải sợ à.
Ăn sau khỏi như này tử nhiều, nói chút gáy: "thì mỉm nếu ăn, nướng bộ, Lục gà quay tiểu nữa, cơm không Thị đi cười nhi nào vậy vịt cần nướng vịt tiến mà xoa." nói tức Từ Nương chỉ ngẩng ăn vừa đầu Cảnh xíu vậy mẽ, thì: "lập nghe, chút con một à khoe thôi Lâm. ca trước tháng nói hắn Lục do để đệ đại tự đó muội, Thâm: "chữ kiểm bàn Từ điểm rồi tờ thả sợ giờ đến nửa ca muội, to ở lớn cũng ta của đệ Ta, Thị doanh Cảnh rất quân viết xuống đại. ấy nhân lặng sung đã cũng, im của được cả Lục tắt nàng, tra nghe khẩu bên cung lắng Thị, hỏi chuyện thêm tóm tiện so sánh tất bổ mọi hai. nghe khó quả thấy thở càng nhiên gừng già đây, đến cay cảm càng Diệp bỗng Ôn."
Từ Cảnh Lâm vừa động lòng vừa bối rối, nói: "Vậy khi con ăn con có thể chia cho phụ thân và đại ca một chút không."
Tuy phụ thân và đại ca đã phản bội cậu bé nhưng mà họ vẫn là đại ca và phụ thân của cậu bé mà.
Lục Thị mỉm cười: "Đã đồng ý với con rồi, con muốn chia cho ai nương đều sẽ không cản."
Từ Cảnh Lâm vui mừng nói: "Vậy Cảnh Lâm đồng ý al Lục Thị thật sự không thích ba phụ tử thường xuyên ăn thức ăn bên ngoài, vì việc này mà mấy năm qua nàng ấy đã không ít lần đấu trí đấu dũng với cả ba phụ tử.
Nhưng mà trong hai năm gần đây, nàng ấy đã dần suy nghĩ cẩn thận hơi nhiều, nhất là từ sau khi Ôn Diệp gả đến.
