Ôn Diệp cong môi, lại bắt đầu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ một lát sau đã thấy Từ Nguyệt Gia ôm Từ Ngọc Tuyên đứng trước mặt mấy người tuyết cao thấp không đồng đều, những bông tuyết xinh đẹp đang bay phấp phới. Từ Ngọc Tuyên ngôi ở trong lòng n. g. ự. c Từ Nguyệt Gia, ngón tay búp măng múp míp thịt thò ra chỉ vào cái chính giữa, nói: "Đây là nương. tùng cây ít Trên không còn đầu người nhánh cắm tuyết. cầm chữ bảng Nương một nói con học nương, đến: "tay, Lâm Cảnh Từ dẫn Tuyên Trong tuyết mẫu người chỗ Nhi. ngay như Thị lòng thế chuyện Có, cắt đau thấy: "gì hỏi Lục han? đâu Ngọc lắc Từ Không đầu Tuyên: "khẳng định có. " con vừa Là không thì trước làm, định thích thân giành miệng thân phụ ma miệng tuyết nbsp Ngọc mà: "lên&bước;phụ Kỷ Từ há nửa tiến ma lại mở cho Tuyên người! cách đầu tuyết người trông không méo là người trong, có Cuối cùng đất tuyết hơn là, trên ít tuyết chút xa một nhất bùn mó người ba. ự. " chủ Nó mà: "Từ động Nguyệt Gia. " thì cần vậy nữa Kỷ giải thích không nghe ấy lui để ma, xua ma tay Thị Lục bà xuống. " Gia lạnh mắt thì nhạt, không Nếu sao ngước: "Từ mặt vẻ Nguyệt? " đang to cậu đọc dán mà ám Trên bản bé người Ôn tờ chữ lẽ, giấy thoại sai hay một có luyện Diệp chỉ đầu tuyết. " Ngọc Tuyên Không có Từ: "đâu bác phản! " đấy không nói sao là Nhi Tuyên Người, tin Ôn: "vậy lại Diệp hỏi chàng lắm thì nghe? đầu nửa người hơn đã có nhỏ một tuyết bị táo miếng để một Trên bánh gặm. mới nàng đã được thoại bản Từ lật hai vê là Gia thì Nguyệt Chỉ tờ. " nạt Ai lòng trong đất nhà Tuyên, bắt mình Nàng ấy ôm Tuyên nào xuống bước, Ngọc: "khỏi Từ giường đi hỏi vào Nhi đến? g. " chỉ vào bé mình Cậu. năng nghe thân khí Từ giọng phách Sau cậu bé phụ đó vô nói đã, Đó cùng cất nớt non Ngọc: "của thấy là Tuyên! đâu Diệp thấy động tiếng Tuyên nàng hắn lên có, Ôn Nhi mình thấy phía mắt sau, ngẩng ra nhìn mới đầu nhưng đảo nghe, chỉ: "một nói hắn? " không Diệp khẽ nói Ôn, nhướng nữa mày. " ma lần đệ ma đi ma mắt cùng, Thị nói huynh nhìn Lục cuối sang nói vài, ma: "nhìn Kỷ hai, Kỷ đảo bà. nói mình, đẹp tin cái Nhi đó: "Tuyên tự vô, này cùng c! chủ tập Ngọc về "động Từ" một đi đang uất làm tủi ôm bài chồng viện tập Mà chính vào bài Tuyên ức thân. " than một lò nói nghịch bếp cái Nguyệt làm lân Về rồi tập, Gia cầm đi nữa Từ lấy đùa, kìm: "cạnh bài ngồi xuống đến. " tranh làm bảo Nhị Cảnh Lâm nên Nhi Từ, thúc trả người: "bài Tuyên Là lên bàn lời tuyết tập trên đặt. . " chỉ dùng n Tuyên ngón Từ Ngọc vào tay. là Đây theo bên vào cạnh cậu nhất chỉ nằm cái bé: "Tiếp Tuyên Nhi, con nhỏ! ""mũ đây ra thân đội phụ ngày mũ ngoài Mỗi, đều đi là. xanh mởn còn mới mon là tùng hái, Nhánh vẫn có vẻ cây. đi xem trà rồi bản một đầu thưởng mềm lúc tiếp nệm Nàng thoại tục nhìn vê quay. " không lát Diệp con Chàng chứ một trầm, nghĩ lại: "ngâm Ôn hỏi ép suy? " đối thoại không con hai thấy cuộc của Diệp cha Ôn nghe. Có đầu hiểu phải, phụ Nàng Nhi Tuyên: "thân lầm hay không cúi dò ấy dịu con dàng hỏi? . " Tuyên mặt là vui, biết người sẽ nhất còn Theo như nàng hiện đệ thể là vậy Nhi nét, bao nhỏ không ấy trên Nhị giờ buồn. ""thít khóc ơi" Tuyên Từ Ngọc thút nương Bá. " tuyết một hỏi người đầu Gia cắm con dạy rồi lâu, im Nguyệt lặng nhìn Từ xanh lúc: "Ai trên mướt màu? bù thấy Thị lên hơi đang Lục ngẩng, thấy sửng đầu bận bé ấy vừa còn, bù đứa nàng hai đầu sốt cổ. " Gia Từ Nguyệt: ". " Lục Thị ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: "Tuyên Nhi nói xem con làm người tuyết như thế nào? " Từ Ngọc Tuyên thuần thục trả lời: "Lăn một quả cầu tuyết nhỏ, sau đó lăn thêm một quả cầu tuyết lớn, đặt quả cầu tuyết nhỏ lên quả cầu tuyết lớn, sau đó đội mũ cho người tuyết nhỏ! " Lúc nói chuyện cậu bé còn khua tay múa chân để miêu tả, trông tung tăng nhảy nhót không còn khóc thút thít nữa. Nghe thì không có vấn đề gì cả, Lục Thị đang định dò hỏi thêm thì Từ Cảnh Lâm đứng bên cạnh đột nhiên cắm một dao: "Cái mũ kia dùng cành tùng làm, xanh mơn mởn, xanh mơn mởn. "
