Nói đến đây, Lục Thị tạm dừng một lát: "Muoi ấy và mẫu thân thật sự rất giống nhau, Nhị đệ vừa gặp đã lập tức sinh nghi, vì thế vừa tra vụ án phụ thân thân sinh của Tuyên Nhi, vừa dựa theo bối cảnh mà cô cô Cảnh Dung cung cấp, điều tra ngược lại, cuối cùng xác định chính là muội ấy.""Thì ra lúc trước cô cô Cảnh Dung bị bọn buôn người từ phía Nam tới âm thầm bắt cóc, luôn được nuôi dưỡng trong hang ổ của chúng, trong một viện tử rộng lớn gần như đều là những đứa bé dưới mười tuổi, có nam có nữ, nghe nói mỗi ngày đều sẽ có kỹ quán thanh lâu hoặc phú thương đến lựa chọn, những đứa bé không được chọn sẽ bị bán đến những địa phương cửu lưu thấp hèn, cô cô Cảnh Dung được nuôi trong viện kia đến năm mười hai tuổi, trổ mã xinh đẹp như hoa như ngọc, rất nhanh đã được một phú thương nhìn trúng.
Vì để không bị bán cho phú thương, cô cô Cảnh Dung luôn giả vờ ngoan ngoãn, sau khi bị phú thương nhìn trúng thì những người trông chừng muội ấy không còn nghiêm khắc như trước nữa, cô cô Cảnh Dung nhân cơ hội này mà bỏ trốn.""Sau đó vì không muốn bị những người đó bắt về, cô cô Cảnh Dung tìm một cơ hội để vào làm nha hoàn nhà quan, sau khi tích cóp tiền bạc vài năm, nàng ấy thay tên đổi họ chuộc thân mình, sau đó thì quen biết phụ thân thân sinh của Tuyên Nhi.""Sân viện kia cho đến khi Nhị đệ điều tra ra vẫn luôn được giữ nguyên. cũng thân chính dưới ngoại một nàng của phụ nhi có, nữ Vừa đối xưa ấy lĩnh người là cấp hay nói họ tướng Tề khi."mà nhỏ chưa, đứa thì chắc chấp người được phu thai nếu còn được, có cuộc không Đại không kết người, mạng nói lớn giữ nhân sinh, lại khi là cuối dùng lúc bé, những khó lớn còn cái thuốc còn đến giữ giữ cố bỏ cùng đó phá thể."
Nhị để ấy mình ấy nàng đứa: "Nhi trước cầu kiên Vân và khổ phía Diệp không đệ trưng thân Nhi Đệ, lấy cũng nàng mệnh phải, kia Nhị làm về mẫu dưới Nhi được tên của Tuyên kiến hơn thử, bé Ôn không nữa của Dung cô thuốc trì đầu Cầm bạc sau nàng Cảnh, ca số nhưng nàng Đại sở khi để nếu thân Ban, ý người cô nhìn Tuyên muội ấy Nàng lúc, giữ ấy đã cũng là ta, ghi muốn Tuyên cưới thì ta đổi ấy." như Ôn đến thì Diệp biết đây tám chín nghe mười phần thật gần đã rõ được sự.""lại cũng bé thằng Cữu, cữu m phụ có chút những là chẳng." phủ tháng trước không: "thử tay nhắm Cam tốt đó nên cố, đã Năm vì Vân Thị cùng thuốc nói khi Lục gắng đây, luôn được cuối trì vài khỏe mắt, vào xuôi vẫn kiên sức hết sau." lại những Ôn lòng, với đến Diệp rồi Sau thân muội: "ấy nàng Ta tâm bản Tuyên là Nhi muội này kể hi nói đó sinh để đau muốn thân muội quá chuyện khi cho, nghe xong sau đừng thế của nói." Lục thấm thiết Thị những nói lời.""khi tệ khỏe ấy vô gò Người trải đúng tang ốm có thể phu Dung, qua đoàn hiện gầy thai đó tháng lúc thể không thì một cô bé này quân chuyện sức mừng nhưng cơ, yếu cùng bốn Cảnh người, mọi được lại khi đệ cùng đã Nhị đứa nên khiến nỗi xuất gần nhà cô tìm chịu, vui mang vô tụ là nàng vốn đau. chưa nàng Nhi đồ Tuy tới mức, ấy hồ Tuyên thương nhưng vẫn tiếc." cũng đoán Dung: "Tuyên quả nói muốn Cảnh bảo muội cô, trì đứa kiên mới Nhi Thị đó Lục có cho Kết, rồi được cô vệ nên bé. thật suy nào muội Đại thể rà, với nghĩ ruột mong u muội tẩu kỹ mủ có. á.
Ôn Diệp cũng không ngờ rằng chuyện này lại phức tạp như vậy.
Nếu Từ Ngọc Tuyên không phải nhi tử ruột của Từ Nguyệt Gia, vậy tại sao hắn lại dễ dàng đồng ý với nàng là không cần con cái chứ?
Trước khi nói chuyện rõ ràng với Từ Nguyệt Gia, Ôn Diệp vẫn muốn giữ lại một đường lui, nói: "Tẩu tẩu, ta cần về suy nghĩ một chút."
Lục Thị vốn định gọi nàng đến để hỏi chuyện con nối dõi, vốn không ngờ rằng mình lại lỡ miệng, vì thế nàng ấy đã nói: "Muội về thương lượng kỹ càng với Nhị đệ, chuyện Tuyên Nhi, ta và Đại ca muội đều nghe theo ý của hai đứa."
