Nhìn đôi mắt vô cùng chân thành của Ôn Diệp, bỗng Lục Thị không biết nên nói bắt đầu từ đâu, qua một lúc lâu nàng ấy mới tiếp tục nói: "Nhị đệ làm quan trên triêu, phong cách và hành vi thường xuyên bị người lên án, nói đệ ấy không linh hoạt, tâm tư âm trầm, tâm địa tàn nhẫn hơn bất cứ ai.""Đương nhiên trong đó phân lớn đều là những lời nói quá của đám người ghen ghét bịa đặt, nhưng cũng có vài điều mà họ không nói sai, đúng là tính tình Nhị đệ có lúc rất cứng rắn, bây giờ muội nghe theo lời đệ ấy, chiều theo ý đệ ấy, vậy sau này sẽ thế nào."
Cuối cùng Lục Thị lại nói thêm: "Thật ra ta mong Nhị đệ có thể giống như khi vừa nhập sĩ vậy, tính tình mềm mỏng dễ khuyên."
Ôn Diệp nghe thế, bỗng nhiên cười nói: "Thật ra lang quân chỉ như vậy với những vụ án chàng phụ trách mà thôi, một tờ giấy phán tội trông mỏng tang nhẹ như gió nhưng nó dính líu đến rất nhiều chuyện trọng đại, người làm quan chỉ cần sơ sẩy nho nhỏ thôi sẽ ảnh hưởng cực kỳ lớn đến những người liên quan trong vụ án.
Ta hiểu ý của tẩu tẩu, chốn quan trường chìm nổi, người làm quan muốn con đường làm quan thuận lợi khó tránh được phải nhiễm chút bụi bẩn, tẩu tẩu sợ lang quân quá cứng rắn, dễ tổn thương bản thân chàng ấy."tẩu Tẩu. có nào dò khẽ Không Nguyệt ấy biết viện dưới bên Từ đứng nữ chuẩn, đi lang tỳ nàng gia báo bị vào Nhị từ một của cạnh, hắn hỏi thông chính Gia: "khi hành?" gối vâng mắt khuỵu Tỳ nữ: "rũ Dạ.""đi đã không phải đúng xảy, của không chúng gì cần là không, chí ít mà lớn nguy Lang cản một quân ta có hiểm nhà vì ngăn biết chàng người ra hay chứ, có chàng?" là Ôn Lang nói: "và tốt tốt quân người quan càng, một vị Diệp một là lại. nể phiến Người, đều dù từ Ôn nhìn quan thật Diệp khách hắn như cho hay là, là vậy diện sự kính từ rất."
Gia ngươi Nguyệt Không hãng cần, sau phút Từ: "vào nhàng, mắt lăm xuống mười nhẹ nói cup.
Còn bên nội đường trong." của Tiên mắt cách, việc tự chàng Từ bây không tự chàng giấu nhưng giờ Gia thời khiêm tự trong ngạo, một làm chàng hề nổi Đế thể xốc thay đi đổi Nguyệt ngoài có để này mũi, bản đại tốn thân không người chứng đã "cao điều", tỏ trật kiêu biết phải không có người nhọn Ở.
Nguyệt trong nàng Gia thật tốt Thì là sự quan một Từ vị mắt. ý ta sẽ này chàng muốn cũng cho con với sau nghĩ đổi xử không tệ thì có dù Ta dõi đối nối. là nhất phải Đây tốt tẩu điểm, không chính thời sao tẩu?" nhân thừa, không Đúng Lục vậy, vấn Gia Thị gì có nhận phẩm Từ đề Nguyệt hề. nghiêm thấu vi từng, túc nào, thông hành, thỏa rộng, hành ổn, có cổ, cương nghĩ hủ chưa bằng cẩn lượng chính tiến động, công trực cách thận, một liêm chút suy cầu, rất Hắn."
Lục nghĩ của, Là nhà Thị sai người suy không. án bắt đầu Từ phương từ ý Gia của khi xử Nguyệt Nhưng nàng các đến thức để."
Gia theo Từ cất cánh người đường chính bước, liếc tỳ sau rời nhìn sát, phía quay đi cửa nữ Nguyệt. minh quân tiếp cuộc mắn: "may nói Diệp ổn Thái lang thông, Kim rất Thật suốt tục Ôn Thượng anh, Đương minh Thánh thời tài Tử, trí ra sáng an. hết hắn những, giống và Nguyệt và vô nên nhân cố, sức Từ hết muốn an đã hiếm huy hắn năng có hài đình và cơ này, như nàng của tháng nghĩ những hòa Gia, cùng gì giá hội nhau ngày cho gắng Diệp, vậy được khả học ổn Ôn triều phát hệt trị.
Nhưng nàng ấy vẫn thương Ôn Diệp, nếu chuyện này xảy ra khi nàng vừa gả đến đây, có lẽ hôm nay nàng ấy sẽ không khuyên bảo hết nước hết cái như thế.
Nhưng một năm chung sống không phải nói bỏ là bỏ ngay được, bây giờ cán cân trong lòng Lục Thị đã sớm nghiêng về phía Ôn Diệp.
Ôn Diệp thấy Lục Thị đã nghe lời khuyên của mình, vì thế tiếp tục nói: "Với lại cho dù đến ngày đó thật thì cùng lắm tẩu tẩu đuổi một mình lang quân ra khỏi nhà."
Lục Thị bị nàng chọc vừa tức vừa buồn cười: "Chỉ có muội là lắm mưu nhiều kế."
