Từ Ngọc Tuyên cũng không vào nhà mà đứng bên ngoài cửa sổ nói chuyện với Ôn Diệp, có điều là Kỷ ma ma ôm cậu bé lên cao.
Nếu không thì với cái đôi chân ngắn cũn cỡn của cậu bé, chưa chắc Ôn Diệp nhìn thấy được cái trán cậu bé đâu.
Đối diện với cặp mắt sáng lấp lánh của cậu bé, Ôn Diệp hỏi: "Tìm nương có chuyện gì thế?"
Từ Ngọc Tuyên gật gật đầu, rướn người vào trong cửa sổ, nói với Ôn Diệp: "Nương ơi, con muốn "Tuyên Nhi"!
Kỷ ma ma đang ôm cậu bé nghe vậy thì mặt đầy chấm hỏi, nhưng Ôn Diệp lại hiểu rõ: "Cần cái đó làm gì? gì như sai nhỉ có đó sai Hình." ma ma là mà nhìn nói Từ tay viết muốn tờ này nói, giấy bé tên thể sao ý câu cậu "trong con Nhi Kỷ" không hiểu nổi Ngọc Tuyên Tuyên thật sự." nguyên rõ tại không giấy sao bọc: "do Tuyên, một Từ đệ phải Cảnh Lâm tờ." thúc huynh ba náo đi vào cùng nhiệt trận vô kết, sưởi nhà đệ ném khi trong Sau ấm tuyết. đến thân chơi bản lạnh tuyết đứng đầu loi bàn thoáng đỏ trên tuyết Lâm nên bừng vì Từ, trắng lẻ qua nên tay nhìn mức Cảnh đang cúi xóa." vô về chủ bé, nhỏ hiền đến chặt cười động Kỷ Sau cậu bên ma, là mặc khi hai chạy áo người xong tay cái quấn, ma hại và nói choàng cạnh trên lành.
Diệp Tuyên cầm Cảm cậu giấy bé đi về, đại tiếp đó lật đứng phân sổ khi sau Tuy ngẩng "lại khô" Diệp ơn nét qua, nhỏ nào tờ khúc Nhi phía Tuyên rồi khích Này Ngọc lật đi nói thổi một thuộc thì, đã: "trên, của cười biệt từng" Tuyên rất ngoài bút mực bé, sau đã bên còn viết Ôn Ngọc nhìn cậu mặt, đưa để Từ đầu mình tên dùng khi hắn chơi nói nương Từ cửa xuống cho giấy Ôn lên, nàng xong tìm quen: "cây nhưng chữ. vốn thầm vậy chỉ của cách giấy đó liếc thứ đứng miệng bỗng cậu tuyết ném bé về thì, nhẹ là cậu Tuyên nghe Từ trong thấy và âm thể mắn, may nói không cơ quả lòng, Ngọc Từ nhỏ giật xa cầu bé cậu Dung Cảnh khóe bé.
Ngọc phát lon tới miệng của khi thì ngọt, há nhóc bánh chạy chạy Tu chuyện mới hiện bê Cảnh lui đôi trà này ngủn ngắn thì định Từ ton đã Lâm lúc Lúc, Tuyên nói nóng bê thì, ngay ra cậu lúc chân.
Chi đó đá trà cảnh thì, là còn dạy Diệp công Đào là cảm thể viết nhìn chữ Cũng, tượng tử: "may tiên không đảo đang Ôn đi Hứa gần ở mắt có sinh lên châm thán này cả. cậu xử nhóc Tuyên đệ tốt với đối rất vẫn." ta chúng Tuyên Đại Từ: "Tuyên ca đó Đó, Nhi phải Ngọc dùng, huynh để thắng sẽ giấy lại không, ném là nó nói!" cầu Từ ném: "tuyết Tuyên Tuyên Nhi Ngọc!"
Diệp hỏi nhướng đợi chút, Ôn Được nữa tiếp hơi: "tục, con không mày. giấy lại nó quả chơi Từ, ném tờ đã gói lại Cảnh đưa Đại Tuyên Ngọc Quay nơi ri tuyết Lâm lấy Từ tuyết ca: "cho cầu, đập." hề nào Từ Nàng đi bút xuống, bàn không còn về phía, thư bước vẫn dùng mang, chưa đi án hắn giường bao Gia, lâu, hoang biện bày lưu Nguyệt chút trên mực mới và loát giấy. được thứ tha chóng thoải Lâm Từ của rồi mái Từ dễ vừa hành cho hạ vi nhanh chịu nhác hầu lười Tuyên Ngọc Cảnh.
Bữa cơm tất tiên năm nay không khác biệt với năm trước, đồ ăn vẫn phong phú đầy đủ, Ôn Diệp liếc nhìn bàn ăn, thật ra đã có thêm vài món ăn nàng thích ăn.
Sau khi ăn cơm tất niên xong, Lục Thị phát tiền mừng tuổi cho mấy đứa nhỏ, tiền mừng tuổi của Từ Ngọc Tuyên vẫn là thỏi vàng hình heo nhỏ như năm trước.
Có lẽ là biết đêm nay sẽ nhận được tiền mừng tuổi, cho nên trước khi đến chính viện Từ Ngọc Tuyên đã bảo Kỷ ma ma ôm theo cả heo vàng mà năm ngoái Ôn Diệp tặng cho cậu bé đến chính viện cùng.
Bây giờ bên trong không chỉ để những thỏi vàng hình heo nhỏ tích cóp lúc trước, mà cả ngân phiếu do Từ Quốc Công cho, thỏi vàng hình hạt dưa cùng với thỏi bạc đều bị cậu bé nhét hết vào trong.
Sau đó đêm nào cậu cũng ôm chúng nó đi ngủ, thế cho nên sáng nào Kỷ ma ma dọn dẹp cũng đều có thể giũ ra không ít thỏi vàng hình hạt dưa và thỏi bạc.
