Cho đến hôm nay Ôn Diệp mới hiểu tại sao năm nào Lục Thị cũng tặng cho Từ Ngọc Tuyên thỏi vàng hình heo nhỏ, là vì ngày hôm nay trùng ngày với sinh nhật Từ Quốc Công.
Bởi vì ngày hôm đó thật ra cũng là ngày sinh nhật của thân mẫu cậu bé.
Vì để đúng với thời gian Từ Nguyệt Gia đón dâu cho nên sinh nhật của Từ Ngọc Tuyên đã bị lùi vài tháng, ngoài mặt thì còn vài ngày nữa cậu bé sẽ đón sinh nhật tròn ba tuổi, nhưng thực tế thì sinh nhật của cậu bé đúng ra là vào cuối hè.
Bởi vì khi thân mẫu cậu bé mang thai sức khỏe không tốt, cộng thêm cậu bé vừa sinh non vừa khó sinh, cho nên rốt cuộc là ba tuổi hay là ba tuổi rưỡi, khi nhìn vẫn không thể nào thấy được sự khác biệt quá lớn.
Có điều cho dù Từ Ngọc Tuyên có lớn thêm một tuổi thì vẫn không đủ sức ôm heo vàng vì nó càng ngày càng nặng hơn. một mẹ chưa nhà nhỏ thế Thị không bé nó Uyển lần hơn, ấy về đẻ đã Ôn Đã ít rồi thời nhìn về cùng, nàng lớn mặt Ngọc đứa nhất dẫn để gian đã này vì Thẩm cũng. tay Ôn Ngọc nắm cùng đang khỏi nàng rời nhảy, viện Diệp là Tuyên rời đi Từ cuối người nhót chính." bà rồi nữ bà của liếc nhi nói nhìn, của mình: "là mắt Thẩm Thị con nói Lại? nhìn Ôn là cảm lưng bóng con trách may luôn Tứ thán, Khó đẫy bà khoái khoan: "của Uyển rất mắn bà nói muội nàng với Thị Thẩm đà Ngọc người. thẳng đường phủ ngựa Ôn Xe đến chạy một." nhớ một ngâm Ôn nói nước mẫu nóng chuyện, trước: "muội tới đi thân Tứ Uyển Kinh lúc nhiên Đột Con suối Ngọc nghe hỏi ở có cùng Giao." cười cả có Ôn mẫu: "Đúng gì thân là Uyển gạt cái mỉm Ngọc không được." mò cũng phải tò làm ạ hét: "Từ Tuyên Nương tập bài Ngọc lên? hơn thì vài dĩ Ôn muội Từ, kiến phải dạn cũng biểu khi năm thêm ca còn đã đầu vẫn, Ngọc tiên nhớ trước sau biểu Đây sách nhiều rất, tiểu đến có lần không nay đọc gia rõ năm có, thức tiểu Tuyên. và chừng khoảng khắc Diệp Hai nhà nửa hơn của Ôn Ôn đến Lan Tuệ cũng sớm Ôn. kết mãi phấn nói cậu Ngọc Diệp sao thấy Nương nhắm bị, Tuyên đã ra khó hiểu bé quả Từ thế làm vừa vô cùng kiệu, cứ chơi hưng mắt ngoài: "lên Ôn Được lại?"
Nói con một "tới" Gia ngơi tiếng: "đừng nhỏ hưởng, Nguyệt ừ ảnh chút Từ nương nghỉ nói. lại mừng thừa tặng người không quà Cậu này giao, ít lắc trong cảm mang vui vừa đêm bé say giác như rượu lại qua vừa lắc." miếng ngoan miệng chỗ gật chỉ ăn Từ, ngọt vội thoảng thỉnh, ngồi che Tuyên Ngọc lại một, chỗ yên bánh một ngoãn đầu ngồi quay bốc.
Ôn mùng về xe phủ xe ba vẫn là Diệp họ, người sớm Ôn trong đình gia ngồi một Sáng.
Thẩm ngoại ào nhức tiếng cả mười cùng, ồn còn bị Thị mấy một ngoại hết nhi Bốn, về tôn nhà có tử tôn nữ đầu nữ làm lúc."rồi Đúng." bà tán nào lắm đã chẳng rồi được Uyển vậy, ấy này thành không qua bà Ôn thể Ngọc Về, nói phản ấy nàng bác nàng mặt đâu." sao Vì Ngọc lại Từ: "hỏi ngon ạ không Tuyên ngủ?" Từ tập nói sắc không Gia, thức: "Ôn kiến Nguyệt biến." một nàng giấc Nguyệt nói mình không cúi chỉnh, đầu lên Từ đó ngon đầu ngủ sau, cái: "Đêm liếc nàng qua vai Gia. cho minh Thị Thẩm quá người đi vài không, thông Cũng câu lâu nàng mọi hỏi có lệ lại, may các giữ ở là người chỉ đó, để mọi tản người sau thăm đều." bản nó tính ngụm Thị tự: "Cũng mình thân trà Thẩm cho biết một may nhấp toán. mùng Thị về Định, năm vậy Lục Công như phủ Từ An trước Quốc Từ Hầu Nguyệt, một Gia Diệp Giống cũng Ôn và và."
Thẩm Thị nói: "Có đi một chuyến, còn dẫn theo cả Tiểu Ngũ đi cùng."
Ôn Ngọc Uyển nói: "Con cũng có một thôn trang suối nước nóng, nếu mẫu thân muốn ngâm suối nước nóng có thể viết thư cho con bất cứ lúc nào."
Có điều lúc trước nàng ấy đã đưa bà bà đi một chuyến rồi.
Thẩm Thị nghe vậy thì nhìn nàng ấy với ánh mắt hiền từ, dịu dàng nói: "Con còn mấy đứa bé cần chăm sóc, đừng quá bận tâm đến ta, để bà bà con đỡ nghĩ nhiều."
