Một nữ tử muốn sống tốt ở nhà phu quân, đây là một chuyện không dễ gì.
Ôn Ngọc Uyển có thể có được ngày hôm nay là nhờ biện pháp mà Thẩm Thị đã chỉ dẫn nàng ấy lúc trước.
Bắt đầu từ ngày Ôn Ngọc Uyển xuất giá, chỉ cần trong phạm vi tầm mắt của Vĩnh Thành Bá phu nhân, Ôn Ngọc Uyển sẽ không được phép thân thiết với Thẩm Thị hơn Vĩnh Thành bá phu nhân.
Vĩnh Thành Bá phu nhân là một người ưa sĩ diện, bà ấy thương Ôn Ngọc Uyển là thật, nhưng mà ở trong lòng bà ấy, chắc chắn sẽ mong mỏi nhi tức luôn đặt nhà chồng lên hàng đầu.
Thẩm Thị cũng không cảm thấy cách này có vấn đề gì, bà ấy chỉ mong nữ nhi có thể sống thuận lợi trôi chảy ở nhà chồng. con con di nàng trường nhiều rất có Di sẵn Ôn chuẩn hốt thể, túc nghiêm đã xảy chuyện khuyên, nói đã hoảng đoán trước, bị: "sàng nương, không hợp ra trong đừng này hề, rất Diệp cũng nương có. thấy tức nhiên mò nghiên nữ Đại với quá di chằm chằm mắt Thường tò nương Sao cứu, mình cười nhi nhìn bỗng nào: "hóa ánh?
* thì nữ, Bên Diệp dẫn Nguyệt xong tỳ cho Từ Tuyên Thúy Viện Từ đám sau kia Ngọc về giao khi Khê Gia Ôn. ế. sợ mới lúc con nhắc rồi vì là, sửng đã Có một cứng rồi: "tiểu sinh đáp sốt nương con không muội phải dọa ta lâu di lời Thường lúc?" con Diệp: "khuyên còn nương Ôn sinh không nữa di Vậy? sao mẫu ra Thẩm ít làm nhau con lần nghĩ lớn không cũng sao sống ta tốt có Nữ gì thì: "mình nhi cần Chỉ Tước không Bá được chúng gặp tử do phủ chứ Thị suy đoán mặt đi nuôi chính vài tay ở." con tình cái Diệp: "nghĩ tính vì sợ gì đầu, sinh mang không sao c đau thế người còn sợ con, Di lắc đớn nương khổ sinh nào vậy rõ, Ôn cả hiểu muốn sợ, con còn không thai. h. đã di là chuyện vì với Từ, Tuyên sớm Ôn Nương Diệp không có Thường muốn dẫn theo Di chờ nương Ngọc từ nói." thở được im ép Thường đành không thườn di, dài cùng thôi có thể đã một: "lâu nương lặng, con nói Cũng muốn sao, con sinh nương còn lúc cuối lâu thượt di? nói văn rất sẽ thân Có mình khi cảm Ngọc Uyển thấy nguyên thấy chút một lẽ với mới, nhưng mẫu đùa hiếm lạ khác Ôn hơi. đổi nương di à ý Sợ?" xoa cứ Thẩm ấy muội nước nói ấy phiền nóng đưa nàng thì con ngâm mái, tay: "suối làm nhỏ nếu nàng này nói Tứ ta sau Thị của muốn đến, khi như của tóc còn nàng. của Ôn muội của Thúy đường cớ, Diệp nàng phòng Viện Khê tiểu trước tìm về chính ấy để Đến." thân đều Uyển lúc cả rồi Ôn, nói chuyện một Ngọc: "im mắt mẫu nghe con lặng Mọi ngước theo." nói chết cuối vừa một xùy nương "cùng" Thường làm nhất chữ tiếng "xẻo" thì nhắc, di: "nghe xui, lập Tết chuyện được mấy tức chi tới. nữa t." nhác là nhớ đám nhiều cười nhất muội trong nhịn Diệp quá, Ôn mang ấy bật thì về lười Ngọc muội phức không nhưng tuy phiền, muội muội nhất hiểu đám được máng nàng nhà không Ôn nghe, sợ mà biết người cũng ở vậy Uyển." khuyên sẽ: "câu Ôn vài nghĩ Con di rằng con Diệp nương.
Nương tròn mắt biết, Mười định Thường con có Di Ôn sau trợn Diệp thì tin phút lăm không khi. di biểu trừ là Thường của ra được tĩnh vọng ánh Ngoại vẫn tiếc, ấy lộ mắt thất bình nương coi trong nhưng nuối và hiện bà."
Trong định mắt nàng tràn đầy kiên." sẽ có lúc nổi của toàn, cảnh không hoàn không Ôn điên dừng lại như dấu ngờ, xảy nàng rằng đoán chuyện Diệp ra tượng thế "một hề" dự trong nàng này hiệu như."
Thường di nương lại nhìn nàng, nói: "Con chính là đứa bé mà ta mang thai mười tháng sinh ra, di nương biết mang thai khổ sở thế nào."
Tuy đến nay bà ấy vẫn không thể nào hiểu được những suy nghĩ kỳ quái trong đầu Đại nữ nhi, nhưng bà ấy không muốn tự tay đẩy nữ nhi của mình vào nguy hiểm.
Bà ấy biết mình không phải người thông minh, cho nên có nhiều chuyện bà ấy sẽ không nghĩ quá nhiều.
Nhưng bà ấy cũng hiểu rõ một đạo lý là có một vài chuyện không thể cưỡng cầu.
Nếu Đại nữ nhi không có con nhưng vẫn có thể sống tốt trong Quốc Công phủ thì bà ấy cần gì phải ép nàng làm chuyện nàng không muốn chứ.
