"Ôn Diệp có thể trị được nàng ta?" Ôn Ngọc Uyển nhịn không được hoài nghi, mới tới đây thôi, nàng ấy vẫn cảm thấy Ôn Diệp là một cô nương nhu thuận, nhiều nhất là có chút tinh ranh và không nhát gan như Ôn Lan mà thôi.
Thẩm thị không giải thích mà chỉ nói: "Chờ sau này tiếp xúc nhiều rồi con sẽ hiểu thôi."
Ôn Ngọc Uyển gật đầu, cũng không nghĩ sâu xa.
Nàng ấy chợt nhớ đến chuyện mà bà bà đã phân phó trước khi xuất môn, nghĩ rồi nói: "Chỗ này của con có một bộ trang sức vàng ròng, nhìn cũng không tệ, muốn thêm trang cho Tứ muội.
Vốn xuống suy cho đến Tịnh và Ôn trong Từ việc hôn dĩ định Hầu của Viễn gia gia được sách, Bá nhân nương danh nhà Vĩnh của có khi không sự xét phu cô Thành.
Nhị thị nương cô của và, Ôn Vĩnh bản không hiểu Thẩm căn không mắt hôn cũng nếu chủ Nhưng mà, ánh giữa sẽ Diệp công của phu sự động gia, phủ biết có Hầu Bá Tịnh nhân tìm Thành Quốc Từ phủ đó Viễn lấy." tốt tại rõ thân chấp bà, thế cũng Ngọc này sống mẫu cuộc nếu hiểu, ấy của Ôn thầm bà nhận hiện nàng phải không không Uyển."
Thẩm thật tốt một: "gật cửa là hôn thị đầu Xác sự. không phụ phủ tệ bà cũng Thành với một cho Vĩnh nhi bằng kết không Bá, có sẽ hố Vĩnh của phấn phủ nhiên phải xuất tất thực Và trong suy, trổ cũng tùy biết ấy bà công mã, người phủ đấu dù thân ấy Bá không xét thì là tiện cũng tử quả nhà không Thành nương cô Quốc huynh đích." phu thật Vĩnh ấy Thành Quả bộ bà bà bảo sức đó nàng Bá trang đến là mang nhân. nàng uống Ôn vàng không ròng sức tới trang Uyển cũng Dù ba đưa nổi năm đã tỷ Ngọc mà không ăn mua đích có bộ không." ngoài đứa cũng để đi, rồi chơi Uyển gì Nương có là, đứa chuyện hai chờ thể nói mỉm: "trúng ra Ngọc, cười nhỏ Ôn đoán thật hai mới." Thẩm thị nữa lần trúng nói." con tứ tuyệt sẽ ta: "không thị tĩnh, cự nghĩ đi lại nói đâu của muội Để Thẩm bình." hỏi lại Thẩm thị. thấy Ôn phản không Vậy sức nói nhé trang, lại bèn: "này đối Uyển Thẩm thị giữ bộ Ngọc?" người chút của cái Thẩm thị liếc, ta: "có nữ nhi vẫn Con một hiểu, nói bà bà con đó.
Bấy giờ Viễn chú Bá ý Vĩnh phu phủ Thành mới nhân Hầu Tịnh tới.
Uyển Tịnh giếm Ôn Đích giấu Ngọc: "của Viễn Hầu tử gia cũng trưởng không." * Ôn này nhiên nhiều xảy như càng càng, Đương thậm loại vọng tốt ra chuyện tuyệt sẽ Diệp thế chí hi cự không còn. nhưng Tịnh Hầu không cũng dụng Viễn Bá triều Tuy kém ở Vĩnh, trọng trên tử nói Thành được hề phụ. từ và Thành, đã nhiều Vĩnh một Bá mới ngoặc Kể công phủ đó Quốc phủ giữa Từ chuyển thêm bước." bà đưa thị chọc con của: "Bà&một;Thẩm nbsp con câu thủng hả cho? không giấu luôn bà không Bà bái thời, Ngọc vẫn hỏi: "phục chuyện sao Uyển Ôn nương lại, biết đồng thể này?"nhà nào Định?"
Vĩnh Viễn phu trưởng đó, tương nhân cao Thành tử, mới nữ tước là không Tịnh có thể Bá, nhi hứng gả nhân chính thừa phu qua Hầu lai Đích lạ."rồi của tử sự đó tiểu Thiết hôn con việc định nghĩ ra đã nhỉ cô.
Chẳng qua lúc bộ trang sức được đưa tới, Ôn Lan đã đi chào tạm biệt Quế di nương rồi, Ôn Tuệ thì vẫn còn đó.
Ôn Diệp cũng không hiểu nàng ta chậm chạp không chịu đi là vì cái gì.
Đồ trang sức trị giá ngàn lượng tự nhiên sẽ khiến Ôn Tuệ đỏ mắt ghen tị, nàng ta hừ lạnh: "Mẫu thân quả nhiên thiên vị!"
Ôn Diệp vui vẻ đắc ý nhận lấy bộ trang sức, lên tiếng đáp trả: "Ai bảo người ta phải gả là Nhị gia của Từ Quốc công phủ chứ."
