Năm năm sau khi Thái tử thành hôn, Hoàng đế chính thức thoái vị, quân thần xôn xao, đây đại khái là lần giao tiếp hài hòa nhất kể từ khi Đại Tấn thành triều tới nay.
Ôn Diệp cũng rất bất ngờ.
Đối với việc này Từ Nguyệt Gia giải thích: "Thánh Thượng đã nói với ta, y cũng không thích làm hoàng đế, lúc trước tham dự đoạt chính, chỉ là vì bảo mệnh."
Cho dù hoàng tử bằng mọi cách bày tỏ rằng mình không có ý định làm như vậy và chỉ muốn trở thành một hoàng tử vô tư, thì khi các hoàng tử khác leo lên vị trí đó, căn bản sẽ không để Người sống trên đời này.
Hoàng đế không có huynh đệ đồng bào, Thái hậu chỉ có một đứa con trai, cho dù không vì mình, vì sự an ổn của Thái hậu, Hoàng đế cũng phải đi tranh giành. mấy Ôn Diệp lần: "Văn trách nhiều Vương dung Khó túng Thánh nay thở dài Thượng năm.. chính và ra giải hơn nương nhân, không chính ấy hiểu Thẩm tiện tư những định biện tâm muốn không thông, Thẩm nhiều pháp thị quyết ấy thật lắm, thấy bà ngoài cảm có ấy di bà rõ bà tranh, kia giao quả thị nhất bà sâu, tiếp nghĩ giành ấy, Thường ấy là phu bà cho minh là mà của sẽ. nói này qua Lục đến thị, cùng ngẫu nhiên ba Thẩm phong di đi nương thị Thường Trận." Gia cùng cuối Nguyệt Từ nói."
Châu nhiều đó, sao hải sản Mân nơi. phải hôm khi qua được là thêm như Coi hai tức, rượu chén không nghe uống tin cao hứng người sau tối hắn.
Tranh phụ giành sao Ôn? bài đưa phu hoàn đến tới mà đưa thị Đối toàn viện, khác Thẩm quan cáo chính bà cho chủ, những nhân mực với ấy làm một.."lòng xứng Thánh là đáng trong, điện Thái hạ Thượng tử nhất rõ mới rất người. nhất thân có ngoài di chế, nương thể là Diệp bị mà, Đối lớn cảm với quản ra không phận thụ Ôn nói chính.
Hoàng phong được khi nhất làm đẻ hậu phu nhân Thẩm mệnh làm, cũng mẹ phẩm nhân phong tứ Thường phẩm Sau cáo nương thị được di cung. gật Ôn như đầu gần Đi sản nàng đời chưa ăn, từng Diệp hải: "Cả. ở một gác sau này thời lại xảy nên tạm Chuyện bên ra này." không lẽ tâm sau ngôi lòng đế Hoàng không chính Văn trong dã Hoàng lên người, có vị ở leo nghĩ đế Có có là một Vương mình hắn. có cãi gì thì Tranh ích." làm là khi thế huyện Từ huyện một Ngọc thể liền tuyên quan đi lệnh, có Con sau thành thi nhân nhỏ đến nhân, xa xôi gia cử cháu làm Tấn Đại đậu cử thi đậu. tranh mà gì phải Có cãi? cung lần hành vào đồng, mỗi thị Thẩm Mà sẽ cũng. được Hoàng, càng ở như Vương không tốt thì Đương Thái và bờ Văn nhiên biển nếu gặp Thượng. ngòi cũng lại chiêu là bà đại, nhưng Thường phủ thăm có ra tiểu hoặc ấy nhi, cửa nửa hoặc Quốc không, di muốn nữ chỉ châm tiếp nương người mà là, vào nhi Công Ngược đến thăm cung nữ. được một thất giống Lục không là nửa đúng cười nương, là liền hổ quen: "Khó thị, nghe quen thanh thấy cảm, con trách nhau thật nói."ra có, ở Ngọc tử đến cảm gì Tuyên Kinh kia tĩnh động của Thịnh quân làm động, tưởng Cha làm tiểu nhỏ không, Từ Đúng kinh đều, rồi Vĩnh lang huyện nó Lâm? thận mò cũng mật, người xử ít tiếp một mỉ cẩn viên Cha Đại, không của man không Từ dã như được khắp phong bí người, Gần không quen luận Tấn nào quan tò tỉ phó dạy cận Nguyệt Gia mọi cậu ngược thế thế đối thành nhi tử tác như châu và có khiến ra, nghị truyền làm mới sự thể năm tên qua ngang việc mấy." không ngoài lâu du nàng Cũng đã ra rồi ngoạn. lập cũng tân hậu làm thức, Ôn đế tử Sau đăng thái khi được sắc Nhiên chính phi hoàng làm cơ. đáp Cũng Gia lạnh sắc tạm nhạt Từ: "thần Nguyệt." nói không nhíu Diệp, mày gì Ôn. phía án sau tra sao nàng Châu về một, Từ đi thay: "tân ý, đầu hoàng vụ nói Nguyệt điều ta Mân nhiên đột quay nhìn Gia, nàng Tháng muốn?."
Mắt Thẩm thị dừng lại, hỏi: "Diệp Nương cũng vậy à?"
Lục thị gật đầu: "Mấy năm nay nàng cũng làm không ít mấy chuyện tương tự như thế này."
Thẩm thị không lên tiếng, thầm nghĩ, rốt cuộc là ai giống ai.
Thời gian thoáng cái đã qua, đứa con nhỏ của Cảnh Lâm cũng sắp năm tuổi.
Mà Lục thị cuối cùng cũng trải qua cuộc sống của Thẩm thị.
