Hai con dâu nghe lời hiếu thuận, còn có thể giúp mình quản gia.
Đã nhiều năm như vậy, Quốc Công phủ vẫn không có nhà riêng, nhưng mấy năm trước, Ôn Diệp và Từ Nguyệt Gia dọn vào viện mới mở rộng.
Tòa nhà này là do Thái thượng hoàng "thưởng, năm đó đi Mân Châu, Ôn Diệp lại không cẩn thận lập công, lúc này trời xui đất khiến cứu Thái thượng hoàng.
Tòa nhà liền với Quốc Công phủ, vì vậy Ôn Diệp cho người cải tạo một chút, trực tiếp mở rộng vào Quốc Công phủ.
Dù sao phân gia là không có khả năng phân." nhỏ Từ lắc hơn Tuyên trước phía, đi về tục tiếp lư lắc nhanh, lừa lắc Ngọc dây cương con..
Từ lưng trái ngồi trên phải Tuyên, lừa Ngọc ngâm nga lắc lắc."
Tiểu Mao: ".. chưa qua nhún Tẩu: "muội lắm, không Ôn rõ Diệp, vai thấy từng tẩu. đi nó A vẫn a con con dưới bằng a, ngươi đang kia lừa Thiếu niên suốt nhìn "Mao gào chim--"""bay sáng không bên kêu đâu liếc những, Tiểu Chúng."
Ôn liền Gia lại ra, Từ quốc thị Lục Diệp thầm Hỏi nói bảo Từ lời âm quay khách công đầu chỗ đến sáo không Nguyệt. tốt Từ đừng nó cho Ngọc với Phải Tuyên, Đi nữa vả mới định diễn vất: "được ổn lắm, người nói liền.
Thiếu niên vô tự, tư đắc.
Tuyên lòng thật có người Nhưng là đúng trong Ngọc Từ. tẩu nhị, đại yêu, phụ Nương bá đáng nương các bá, đại ca đại Nhớ nhớ cha cháu ca trai nhớ còn cùng."
Trên không nhỏ một con rợp từ, niên lên cây nhịp nổi đường, thiếu nào giọng bóng hoà chợt. mỗi với có không hay, nói nương có đầu chỉ, Khúc lại kỳ điều khi lừa quái: "chán lần cúi nhau con ta dạy, ngâm này cậu Trong này đã không gian giai Nương điệu khoảng thời giống, nga nói ngâm nhạc ngươi là nga?"đi có ngày ta dâng nhỏ, một cưỡi bao lừa ta, giờ Ta con chưa huyết có cưỡi, một chợ trào tâm. đúng, một nói À một người lừa hơn là.. cũng lừa nghe A Tiểu phát chứng thể minh có lừa, a tiếng lắc Ngọc Tuyên được kêu mình ra, Từ điên đầu hiểu gọi "tiếp cuồng" con để vì Con lời, vẫn a của là thông Mao minh "tục không cũng - -". xong đứa Lục quan đến gần gì, quan liền nhiên rỗi tâm việc làm Quan Từ tâm, thị Tuyên trai hai rảnh có bên Ngọc con bỗng không ngoài đây.""lẽ vất tự" hiểu mình không ta: "tìm đâu Diệp Có à cần cười Nó Ôn, sớm lang và đã vả ấy rồi cười quân. khiến rừng trong Nó hãi lũ sợ chim. lại dị hát vang niên lên Tiếng thiếu kinh của." hiểu lễ phải chuẩn để Bà ấy bị sính sơ giúp tìm bộ.." thê ăn ha người quá nay ý hôm Phu hai..
Lục thị: ".."trượt gầm Tuyên lừa một ngoài rồi-làm nó Từ đi tại nữa- ghế hát hợp thì lại lòng ta xuống xuống- đắc cầm nhỏ Ngọc dưới-" ngã nước ta một Trong móng trong cái tay bùn sao qua rơi ta đang, vũng ý cho không ra thiếu ngang đến, ngã da đây trùng ta roi chút biết cậu. tới giờ nhỏ cho hỏi Bà xem: "nhi nào gọi ấy khi còn thì muội, cũng đệ mắt không nhị bây Ôn Tuyên và Diệp nó?"
Ngọc Từ Tuyên tháng chút nhà, gần nhà suy khỏi có nói, ba nghĩ người nhiên Ra đột đến." nhà Từ tiên một Tuyên xa đầu lần là Đây Ngọc đi mình. không không hiểu biết Kết nhận được: chỉ hỏi, chữ quả, Không sáu. nơi ra hiện ngươi a nhẹ vòng còn nói nhéo Tiểu: "xoay buông phải chuộc đó Từ ta đến Mao ngoại, Ngọc hoang Năm nó vẻ Tuyên, niên A bà nó Thiếu "cứu này -" thể ngất: "cõng ngươi nói-- vu" lượt tại Ở ta ai đạm Ngọc, cầu phải ra tai Từ: "a tai lãnh ngã tội, Tuyên II nhàng khiến có ngươi?.." sao có ta cô nhà thôi lĩnh: "nương không còn kinh thị ngạc là nói, xem nói ai, Tuyên nhi Lục bản này?" tròn cậu còn Tuyên này Từ chính bốn, mười chưa niên đó Ngọc Thiếu lúc tuổi là..
Nhưng lúc này người cậu nhớ nhất là Nương.
Có lẽ là vì nương chiếm một vị trí đặc biệt nhất trong kí ức quá khứ của cậu.
Mặc dù trước sáu tuổi, Từ Ngọc Tuyên vẫn luôn cho rằng trong mùa hè, một ngày chỉ có thể ăn một miếng dưa hấu, điểm tâm bên ngoài một lần chỉ bán một miếng, gà nướng chỉ bán cánh gà, nhưng cậu vẫn cảm thấy Nương yêu mình.
Năm chín tuổi biết được thân thế của mình, Nương sợ cậu suy nghĩ nhiều, còn thuyết phục Cha tạm thời bỏ công vụ, dẫn cậu trở về Ngô Châu, đây cũng chính là nơi cậu sinh ra.
