Nàng liếc mắt nhìn thiếu niên, trực tiếp xoay người, nói với Trương Tiểu Văn còn đang đau lòng khổ sở: "Nơi này không nên ở lâu, chúng ta rời khỏi đây trước."
Trương Tiểu Văn gật đầu.
Xe ngựa còn có thể dùng, Tần Thanh dắt ngựa của mình tới, lưu loát trèo lên.
Trương Tiểu Văn còn nhỏ, không cưỡi được ngựa, chỉ có thể ngồi kiệu.
Từ Ngọc Tuyên cũng tìm vê con lừa của mình, ngồi lên, cùng xe ngựa rời khỏi con đường nhỏ trong rừng.
Tâm chùa đào ô núi trên sau Yểu hoa, vách giỏ Phổ ở một Lục, mới Phía Khánh tuổi đá tay, hai rơi ngoại nhỏ trúc một cầm nhặt tay...
Bích bản tỷ Đầu bé năng Thạch theo đang: "đầu quay Cô khóc, nói Vân lại tỷ..." lâu khuôn không không Ngọc bại Từ chỗ có, đến mặt trước thấy đây mình mất, mặt cảm vô nào hề nói chuyện có hại một Tuyên người thất cứu. độ roi Thanh tăng ngựa, Tần vung tốc."đi ta, Tần ngươi dạy không Thanh bằng?" chỗ không rời trì này ở Yểu, Tiểu muốn muốn đi Bích Vân kiên tâm với. ta khéo giờ ngươi dưới mạng nếu đến, cứu nên đang hoàng ở Vừa rồi không cũng rồi bỏ tuyên phải!. rốt cục Câm miệng Thanh không nhịn: "nổi Tần." rực hốc Minh lộ trê ống, Tắc đi đỏ khóc khóc nước mắt Ta, mắt tay mặt dùng lau ra không đủ, rồi: "nói áo Từ!" bốn miệng ồn phát câm như phía, Thiếu Ồ Ngọc dường: "nữa"" nghe Tuyên không âm tĩnh Từ, đều lời yên theo gió niên ào mũi dùng.. ta cần làm Chỉ chịu cái, gì được ta ngươi cũng dạy bảo..
Tần giác có rồi cậu hay lợi, chiêu nói hại: "không Thanh, thể ngươi ta cảm tự dạy rất tới Thanh cậu để, ý của Tần vừa không." thấp nàng khóc ấy chỉ vẫn lại giọng nghẹn Đáp có. gắt đuổi con, mã theo lừa Dưới nắng tuấn.. có dâng Phổ Nhìn hương gia hôm đình thường Vân, lại hồi định tâm tưởng nhất gia mặc giàu chút ăn tự Bích một đến nay Khánh không thế.." tử nam trượng phu khóc là đại Cậu hán, thể có bé sao! quay trở Vân việc muội muội nhân, nói tức đầu bẩm, lát gặp lập khó mình phu báo nbsp: "Vân về, này khăn&với;một với nghĩ Bích suy của Hà. tử cười trong Đầu Cô Bích nói, lòng lại tiểu Thạch lên: "đá quặn, nương quay là ẩn sau Vân, tảng phải không hơi giấu đầu khóc một công đang vị." lúc lên xét lại xem một năm vách nữ bốn ở hiện, nam phát là Vân này gọi đá Tỳ tử phía Bích tiến sau tuổi tâm. ca huynh sát Cô lại nói đang ca: "mò khóc tò, sao ghé Tiểu bé? nữ Hai an vệ sau theo bé cô, bảo thiếp tỳ đi thân toàn."
Yểu đầu phải tâm sao: "gặp hỏi nghiêng gì Tiểu chuyện thương Huynh? mệnh xen Vận này từ đầu khắc thời nam bắt thiếu thiếu, đan giao tương bắt nữ đầu. giữa sáu thứ Đức xuân mười, tiết trời Năm Khánh.. lên theo Từ cũng phi Ngọc sát Tuyên." rớt lại phải nàng phía tử, đi xổm lạc Tiểu Lời nhà: "ngồi công hỏi không có người sau ấy này xuống? một cô Tâm không bỗng được nhặt chậm đứt Tiểu trên không tiếp nối, đoá từng đoạn nhanh, vách hoa chân khóc bé, từng khi đá chút Bước Yểu một nhỏ trước đào chuyển, từng nhưng đóa cực di ngay chút muốn từng nghe tiếng, nhiên đóa phía về. miệng che lừa gì tay có nhưng ngữ, được cái ngón lau bắt cười mình nụ, không Tâm khóe thế lại: "bị Yểu mới không Từ sạch-" nở theo Minh thuần Chỗ cậu đơn, thức lau nghe Tiểu, này ý mắt khí Tắc nói thật, hướng cũng đầu vừa bé nha mà. là Cậu một không phát ta phục tình lầm, cường nương Dù cũng đành rồi giấu muốn sau sao, quật trước mình mắt lại bé, nhìn phải hoảng che hốt cô nói: "hơn hiện như tâm khóc bình, trừng ngươi nhỏ một. tuổi vợ chồng Quốc này hợp hồ còn hài Công phù có Từ nhà chỉ tựa đồng Trong.." đỏ Minh lời này những mắt hốc Tắc đầu nghe ta, được gật của muội, Từ cô: "Muội bé lại.""Thiên thể không dùng không mặc học dù hữu "lợi giống cha có, ta như gặp hại, thủ số nhưng một, được nhân nhân, của hữu coi ngươi ngoại thuật hôm ta nay được ta thật thiên được Ta ngoại... bị bệnh."
Tiểu Yểu Tâm hiểu thế nào là "bị bệnh, cô bé cùng cha mẹ hôm nay tới chính là cầu phúc cho tổ phụ: "Cho nên huynh cũng là tới cầu nguyện sao."
Từ Minh Tắc cúi đầu "Ừ" một tiếng.
