Thường di nương nhìn từ đầu trang tới cuối trang, mắt chợt nóng lên.
Tầm nhìn của Ôn Nhiên chuyển từ trên thực đơn đến đống sách trong rương gỗ, hai mắt lập tức sáng lên, kinh hô thành tiếng.
Thường di nương vội hỏi: "Sao vậy?"
Ôn Nhiên kích động lật xem sách trong rương: "Mấy quyển sách này ở tiệm sách quyển rẻ nhất cũng hai mươi lăm lượng!
Tỷ tỷ mua nhiều như vậy, e là phải tốn mấy trăm lượng. của Nếu vậy sách con nhớ tỷ đến Nhiên nương nỡ nói con thấy mua tỷ cứ rồi di Thường, buông của: "mấy kỹ Ôn mà thích thì đã phải, đối yêu đi với nhưng tốt, quyển tỷ nhận tay chỗ đấy này mức bèn không con tỷ. lưng đi gấm vàng bước, thắt vững đỏ Áo." hai bạc chưa bốn Tổng còn, mươi quyển lượng cộng đến sáu." cũng từng quyển nhất điểm, này Ôn đắt mua giá Cho thôi mà Nhiên chỉ đến mà có sách lượng thời mười." bị rồi cũng dọa á như nương: "di Đắt Thường vậy?" cũng thức là vở cho sao thứ nghĩa được là sách hàm không, này dạy ai bắt đều tuổi đầu nghĩa Nhiên lòng học, một không cũng bé thứ kia sáu cô vỡ những thường, Ôn bình trong được của học mới kiến năm những nên hiểu." thấy hợp Hai rất, bên làm thân Ôn cảm muội bản sánh muội Nhiên không cách so.
Sách năm nương không: "rồi Thường nhỏ nhiên, chất không thôi nhưng nói giá cũng, con rương cũng cũng đương một ít chỉ, có lượng mua cả ta nhớ, di sao nhau giống tốn khác đầy?! hướng hành lễ phụ phía thị và Thẩm về người Hai Ôn. vui lại tỷ có cả lượng, ngừng cho tốn hơn sách thảy: "đầu tỷ Nhưng Ôn con gật nói vẻ năm chút mà chỉ mua Nhiên thôi ngập. đến thể ở Tứ con, giá vuốt bốn về mà di bìa đưa tỷ rẻ, ngước nghiêm nhìn: "từ đó Nhiên ba sau sách mua nói quyển khá Thường cho phía Sách, lượng có túc sách trong danh nương Ôn mắt một..." mấy chỉ lời đúng gì quyển là: "trả có đó Ôn tên gì Con sự, thật Nhiên nhớ.
Ôn nhìn từng động sót vạt âm hỉ trong nhiệt trái, mắt thanh chúc bước chỉ chưa rũ Ôn xung đang tầm xuống đoạn phục, bên tiếng Diệp một náo, Diệp và giày mừng Từ chậm khẽ Gia rãi quanh đến và lại nửa gián hỉ lay áo đôi Nguyệt." môn ấy qua có tuy bà không sang chất, của đã trợ rương quả thật, Lúc nhưng hồi sửa hỗ đầy lớn lại thoáng bị nhìn. bà cảm mắt là di thình lành nhảy có dự, lên loại vội nương thịch những lòng ấy, gì không trong hỏi: "Đó sách Mí của Thường?
* tiến mình nam tiếng, tử phía nhìn chính dần đang dần Diệp Trung về động tâm đường không Ôn. di Mà mắt vốn nháy vừa đỏ xanh vì khóc, nên Thường còn mặt nương gương nghe này mét lời được những trở: ". ràng lụa, hai lặng tĩnh túi thì nắm nhét người bất Ôn, thấu rõ da một trong bàn mặt diện Lễ lấy khoảnh trong đoạn khắc khác, khớp qua tay nhau xuyên đối đoạn lụa hồ được của vui ngờ mắt người tay đầu một hai, ăn một với xoay xương hỉ ý vẻ xong với Diệp tầm là." được của sớm môn rồi của Ôn Diệp phía Nhưng phủ công Quốc hồi về đã nâng.
Cứ vậy, hai người cách nhau một khoảng không dài không ngắn, từng bước từng bước đi ra khỏi Ôn phủ.
Lúc bước qua ngạch cửa cuối cùng, bước chân của Ôn Diệp chợt khựng lại.
Hôm nay bước ra khỏi cánh cửa này, đồng nghĩa với việc nàng phải bắt đầu một cuộc đời không thể đoán trước.
Đây có tính là lần thứ ba đầu thai của nàng hay không?
Từ Nguyệt Gia ở trước mặt dường như nhận ra sự do dự của nàng, không biến sắc bước chậm lại.
