Tuy nói Lục thị có hơi bất mãn với Ôn Diệp, nhưng ở trước mặt hài tử, Ôn Diệp là trưởng bối của bọn chúng, nếu hai đứa nhi tử cứ không tôn trọng trưởng bối như thế này, cần phải giáo huấn một trận.
Càng huống chi, cho dù nàng ấy có không nỡ thế nào đi nữa, sau này Tuyên Ca nhi cũng phải về Tây viện sống, tình cảm mẫu tử giữa nó và Ôn Diệp sớm muộn gì cũng phải bồi dưỡng.
Cho dù là vì cuộc sống sau này của Tuyên Ca nhi, Lục thị cũng nhất quyết không để hai đứa nhi tử âm thầm nghị luận cách làm người của Ôn Diệp.
Bởi vậy Lục thị đanh mặt lại, nghiêm túc nói: "Trở về chép phạt hai mươi lần bài văn mà tiên sinh đã giao ngày hôm qua.
Ngày mai vào canh giờ này, cầm đến cho nương kiểm tra, về phần Cảnh Lâm, viết hai mươi trang chữ to." viện không lắc lại tại nhưng: "Lục đầu chính nhưng thể, cứ Tuyên Ca chưa không là thị gian mãi hiện nỡ được, thấy Ta dài thật nói, lâu gì nhi thời ở. thị Nhưng hôm nay lại Lục không d chút. quang Quả trời là thật sét giữa đánh. đảm vậy sống Nhưng vẫn bảo mắt cuộc, nháy đổi sau cũng tương này thay lai thể ai không trong."
Từ nhìn Cảnh và huynh Dung với vừa Lục tức lập thị Hai Từ Lâm tin Cảnh nghe vẻ đệ khó xong.. nhóc Lục duỗi mà nhìn tay, sờ khuôn buồn nhỏ cậu của cười thị mặt." hiểu hiểu không tử không không phạt, Từ cậu đầu chép không ngừng hai Nhi dám hiểu chỉ nếu nhóc nào, rồi Dung thì mươi gật đâu: "Cảnh thôi còn lần." ô nhỏ không dám Từ chậm còn nửa Cảnh: "tại Cảnh ô ô nhịp đều, Lâm đại Lâm, cũng tuổi ca nữa.." um lên Dung ngoài Cảnh Từ, miệng đệ nhị vội thấy thì nói người vậy Đang sau kéo, khóc đó chặt bịt vã ra.."thể, giảm bớt chút Nương một sao không?.
Dung nhóc cực tám cậu tuổi đang, ngồi hai không ngày cả rồi lấy, Cảnh bất trực trận, ghế mèo độ kỳ trêu chép Từ xong còn trên văn chọc đã tiếp bằng để cho roi chó quất ra hảo tuổi." rồi vào thị rã đã Nói thường lính, vào nhóc cậu ngày nếu quân lòng là xong thì còn an đây thị yêu ôm rúc tan ủi Lục Lục sớm và thương.. tiểu thành thì luôn là tử xong này công tên vậy để cậu nhóc khuyến, cáo Nếu khích trạng." ấy nuôi mãi thể tử Nàng của được tiểu nhi cứ thúc không. viết rồi chữ đều lâu to viết: "của, Lâm Cảnh Lâm cũng hai đau phải mươi rất trang Cảnh, oang Từ tay oang lâu Nương lên rất. nhỏ sao chớp Ngọc thấy mà ca vị, tròn không đã mới đôi trợn mắt Tuyên rồi Từ mắt ca hai. a. phủ phú quý ngoài Bây bậy công đang, không nói giờ người dám Quốc. nào khắc, nhị con o: "của kính như huynh thường như thị thúc, đã nàng động nhị kính hai thế trọng ấy thẩm bình phải là, Ôn hiểu cũng chưa vậy trọng đệ đứa nói nghiêm, các sau này?. hầu nhóm nó theo hai tỳ hai bí thị huynh đứa hạ nữ, giữa mật cũng ma Lục mặc đuổi kệ dặn bọn ma đệ chỉ. cũng phải, công chuyển thế nỡ nhưng tỳ: "này công tiểu Lúc nói Tây tử tử viện thẳng đến không chút Tuy, Tiển tử phải không nhân thị, không nói ma chuyện để thắn phu rằng sai sao tam nhị cũng ma và nói?
* Ôn Diệp không hề biết những chuyện đã xảy ra sau khi mình rời đi.
Nàng vừa về đến Tây viện đã lập tức sai người đến phòng bếp nhỏ bưng tảo thiện đến.
Bát cháo mà nàng ăn ở chính viện căn bản không xi nhê gì.
Đời trước, vì duy trì hình tượng, Ôn Diệp không có một bữa ăn nào là ăn đến vui sướng.
Sống lại một đời, không có công việc trói buộc, tự nhiên là muốn ăn gì thì ăn đó.
