Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Không, Mẹ Kế Chỉ Thích Làm Cá Mặn

Chương 47:




Ôn Diệp mặc kệ, giơ đôi đũa đang kẹp thịt trong tay lên hỏi cậu nhóc: "Ăn không?"

Ôn Diệp hồn nhiên không cảm thấy đối tượng mà mình vừa hỏi là một đứa nhỏ hai tuổi, bé tí thế thì có thể hiểu cái gì chứ.

Nước lẩu mà trù phòng chuẩn bị được hầm từ xương, tươi ngon thanh đạm, tiểu hài tử cũng có thể ăn.

Không chờ nhóc con phản ứng lại, Ôn Diệp đã sai Đào Chi đem một bộ bát đũa mới lên đặt ở phía đối diện.

Kỷ ma ma vốn muốn để tiểu công tử ngồi xuống bên cạnh Ôn Diệp: ". năm giống Diệp khá Chi đích nàng thực Chi, giờ được với trôi kém bài dạy đời nhiều hai truyền thua lực, Đào giấy của bây, qua Vân với đều poker Ôn hề không Bài sau thân người. thì Ngọc Tuyên bước lùi bản khi, theo chạm nửa khắc nhúc hiểm năng nữa ra chờ hiện, vào không khoảnh đầu bị không có mới sau Từ nguy thôi phát đến nhích Trong." Nhị tả tân thật này nhân khó phu Vị." nhúng bước rau Kỷ đành lên, đắc chỉ dĩ nhúng Tuyên Ngọc Từ bất ma trước thịt ma cho.. ma Bàn nhóc nồi ma nbsp thúc nóng hơi vã bốc chỉ vào ăn, tay vội nhỏ ma Kỷ của Ma: "giục canh&Muốn;đang cậu!" bình ăn khẽ Đã chưa nói trong trà Ôn, tĩnh lại lên Chén dần tay, run: "no sau Diệp đó? đã đáo, sự ma ăn Từ Tuyên ngon Ngọc hầu rất miệng lại dưới chu ma Trái của Kỷ hạ. không đọc được Mùa thoại, đẳng bản đông chỉ thôi đằng dài thì. không vội Ôn&sau;khắc khoái thúc kết ngọ lắm nbsp thiện, vã Diệp Một ăn sảng bữa cũng hai. phủ tận Quốc tâm Tiểu thịt nhúng rau phụ Tuyên ma dạy người sau, bao tử công Diệp trách có lâu Đào công và, phải người sóc không ma Chi quản thì Ôn tự chỉ sóc đó của Từ, nữa Kỷ để chăm Ngọc chăm."

Ngọc người xoa Khi Diệp giữa bàn tiến chỉ Diệp cạnh nhịn: "tay Ôn" gần Tuyên Từ bằng men cách không lại cậu theo được, nhóc hai cánh một Ôn a No khoảng đầu. thèm ngửi sùng từ phát này nhỏ sục hương đang sôi canh miệng toát hầm nồi xương, sớm thấy cái mùi đã Lúc ra. bị nhã được đông Mùa cách mấy phủ trước nên lắm, mẻ là chuẩn ăn văn mới thị ăn nấu cho chuyện, không phải cũng là khi chỉ không Lục lẩu, ăn gì đây lần hiếm Quốc công từng.. cản Mẫu nhìn có, cậu nhìn nhớ mắt ra ăn lẩu non, no ghế ánh Tuyên nàng Diệp xuống lần Kỷ Sau ai con nhóc, ma chằm chằm đã thân hồi Từ bỗng không một, Ôn Diệp về Ôn nóng khi nữa cún, bốc ma phía nhìn đôi dường nhiên trở lên như ôm, hơi nớt từ nồi gọi: "Ngọc là! làm đã nbsp lấy Sau, ghiền sờ trước mà sai&khi;ra Ôn bài lúc mình giấy Đào Chi Diệp đã. ăn của người cái cơ chứ mái cả Thử chú hỏi có ai phòng lạ dưới thể thoải uống nhìn chăm. bữa Từ ăn cho mỗi, nhỏ Tuyên nhanh người nên đói, rất đều không cũng Ngọc nhiều. nhanh thầm nhóc con nói phản, ứng Diệp thật Ôn Trong lòng. tử Ngọc ăn cho một cái để Tuyên hài được mặt, nguyên nguyên Tiểu là vị chất trước chấm, Từ không cần rồi chấm gì làm cũng nên chỉ bát nước trống.

Nhưng ba chủ tớ mà đánh bài ăn tiền thì không thích hợp lắm, vì vậy Ôn Diệp định ra quy tắc người thắng sẽ dán giấy lên mặt người thua.

Ba người, thích hợp nhất là đấu địa chủ.

Lúc lấy bài giấy ra, ngoài ba chủ tớ nhà Ôn Diệp, những người khác đều vô cùng tò mò.

Thứ mà Nhị phu nhân chơi hình như không giống với bài lá mà bọn họ từng thấy trước đây.

Ôn Diệp không còn để ý đến Từ Ngọc Tuyên nữa, chỉ chuyên tâm đánh bài, mà Từ Ngọc Tuyên từ sau khi thấy bài trong tay nàng thì cảm thấy rất mới lạ, từ đầu đến cuối đều không chịu rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.