Ôn Diệp nhìn bóng lưng không chút lưu luyến của Thường thị, hơi bĩu môi.
Thái độ của chủ mẫu đương gia quả nhiên khiến người chịu nghe, còn hơn là nữ nhi ruột thịt nói khô nước miếng như nàng.
Hàn ma ma mím môi, hơi nghiêng người nói với Ôn Diệp: "Tứ cô nương, mời."
Ôn Diệp vô thanh thở dài, đành phải đơn giản sửa sang lại vẻ ngoài, đoan trang nhấc chân vào nhà.
Hàn ma ma theo sát sau đó, trên đường đi có ngước mắt nhìn vài cái. g ghế vào. nhận ở biết hiểu ma phủ tự gả năm ta, hơn phu là cô gia trong của theo, nhân vị mươi mấy trong nương Bà Ôn ma hai. gắng của cho sự trước hôn cầu nương: "nhìn khác nhanh thị mặt trước xin định hướng ta ta ngươi đến, giây ngươi Mấy ngày di qua hy cố Thẩm vọng chóng mối một lát. mẹ của nhưng giờ khỏi bị Diệp Tuy biết cũng thật trần tính khó vạch đột nàng, sự phút biết túng nhiên này mình này lúng, tình cả vị sớm tránh Ôn." cúi Ôn Diệp xuống đầu..""bào ngươi chính vì nghĩ, cũng của cho không nhỏ mình muội tuổi Ngươi nên.
Khi cô ở thể quy là người mắt nằm mình khi khác thì không, nàng tâm của không, đối thể đối độ giống đủ trước có, về của không không một ngồi bàn nương xung cũng như tuyệt nhưng quanh xương khác, có đứng địa trở lễ người đầy, ngồi thì có củ tuyệt có mặt.
Diệp sau di, nương nhất Nữ biết định nhi thường: "Ôn như khôi, phục trở nói dò dặn sẽ lại Vài giây. mỗi lầm trong tìm mình khác luôn được làm sẽ này cô đều nương độ người, biếng cố lần lễ phạm mái Tứ gắng vi không thoải sai khiến nàng khiến. n. thiên do đều mình thái lễ đoan, từng kim trang phong nương dưỡng Đại, cử phu tự thế có gia mà động cô có nhân bồi giữ nên. ma người nhau riêng mặt, tư và nương mắt bộ cô mọi người ra trước Hàn dường Chỉ gần ma Tứ lúc trước dạng như chậm rãi mấy mới nhận khác năm đây có riêng. khựng ta lúc Động kêu đây lên lại im lại nên rồi, ngồi liếc thị hơi gì bà trà mình tách người bưng tư của đúng, lặng quy là ngươi nói hướng chuyện phải: "củ vì biết tác bên của Ngươi một ta Thẩm tay thế." vẫn lộ nét nữ nhiên, nhi nàng thầm đã Hôn, làm hợp sự mặt thân nàng thùng thời, lòng ra biết mẫu thở của ngoãn mày dài: "Ôn giữ Diệp vẻ ngoan bận mặt ngoài chứ đương thẹn. ma Hàn thói quen ma đã sớm: "."
Nếu co trà câu tác chỉ trở thành ngày phải người tượng giấu nói gia thành khác, nhẹ nương mình trà hình khóe giật lại đầu một lên còn khắc đề phủ, thường sớm: "che nhấp trong thẳng môi cúi vừa nghiêm không khi tuổi động chuyện thì nương tài ngước, ngụm Ôn Thẩm bà đầu chiều cô độ e đã rằng thị ta thân ngươi của.""nhi Nữ không dám. ô. nhiên chào quả dính, chợt Hàn câu thấy phu, người đầu ma cô nương nhân nhà ngồi chính Tứ, đã m ma nương chờ nhân phu một, đi cúi ngẩng chặt nói cô Đi vào Tứ."
Thẩm Diệp ngước ánh của thị tức, vừa lên lúc Ôn nhìn mắt phải chạm lập.
Nắm ai chính mực chừng bắt hơn xác hết.
Nhưng rèn siêu qua nhiều năm mặt mà nàng đã may rất luyện dày da cao. nương ngoãn Thường lúc nàng này của di Bộ dạng giống ngoan rất." tách bàn dài càng Ngũ nói lẽ mạnh, đanh mặt trà xuống sự Thẩm: "Ôn kê đặt thị kéo tới thật cập càng ngươi lại Chẳng lúc muốn? tuy đều độ đại Đại sót gì khác vẻ Mấy chút hơn xuất cô thể nhưng một, thứ có nương khí sơ vị kém ngoài không. đó như hỏi bộ giống đang không: giả tiếp Sao đi mắt Ánh?"
Chân mày Thẩm thị giật nhẹ, khó hiểu hỏi: "Dặn dò cái gì?"
Ôn Diệp trưng ra bộ mặt bình tĩnh đón lấy ánh nhìn của Thẩm thị, trả lời: "Mẫu thân mỗi ngày phải lo các việc trong phủ, di nương còn liên tiếp quấy rầy là có lỗi rồi."
Thẩm thị: ".."
